Hiển thị các bài đăng có nhãn Fav. musics. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Fav. musics. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, tháng 10 25, 2016

Still loving you

Monsoon có Scorpion diễn thì ngon rồi nhưng lời ca của Klaus Meine thì bọn già già tý nhiều khi cảm nhận kiểu khác hơn...

Trong đời, có tý tuổi mới dễ có được chút va vấp, đổ vỡ, rạn nứt để thấy thấm thía hơn về những gì bản thân K.M trải qua trong cá nhân hay bối cảnh xã hội khi đó. Lần nào cũng vậy, "bức tường" wall of pride trong bài hát này, dù Scorpion hay ai trình bày đi nữa, cá nhân tôi cũng luôn bị ám ảnh bởi Berlin Wall và sự chia cắt ở nước Đức từ  đầu thập kỷ 60 cho tới cuối những năm 80.
Túm váy lại thì rằng thì là mà tình yêu sẽ vẫn còn đó, cái gì thuộc về đâu thì sẽ thuộc về đó. Chỉ cần ta cứ ở nguyên đó, bất động, còn thời gian, vâng chỉ cần thời gian, tự nó chạy quanh vòng quanh mà thôi.

Giới thiệu các bạn một khảo dị cover vài năm trở lại đây tôi hay nghe do 2 bạn thí sinh xuất chúng của the voice Nga (1 bạn đã là quán quân mùa đó) phiêu. Cũng phê lắm thay! Coi như làn gió đổi mới (wind of change ) đi nếu bạn chưa từng nghe version này. Lời ca của những thập niên vàng 80 đi cùng năm tháng là vậy; lúc nào, ở đâu và dù ai hát đi nữa vẫn ngập tràn cảm xúc với ý nghĩa đắt giá trên từng ca từ. #scorpion #music #TheVoiceOfRussia

Time, it needs time to win back your love again
I will be there, I will be there
Love, only love can bring back your love someday
I will be there, I will be there...
If we go again all the way from the start
I would try to change the things that killed our love
Your pride has built a wall, so strong that I can't get through
Is there really no chance to start once again? I'm loving you...


Thứ Sáu, tháng 9 09, 2016

Suitcase of memories - hành trang kỷ niệm

Rảo bước trên đường đời, ta chợt nhận ra có quá nhiều thứ phải kết thúc. Có những gắn bó tưởng chừng như cả đời này, chia ngọt sẻ bùi, nhưng giờ sẽ không thể đi chung đường được nữa. Tất cả được chất chứa hỗn độn, phức tạp, trong hành trang kỷ niệm theo ta trên từng tiếng tích tắc của nhịp thời gian. Đóng nắp vali ấy lại, ta có được một chút tĩnh lặng cần thiết để nhìn, để thấu hiểu tâm can của chính mình. Và rồi khi đắm chìm trong những miên man suy nghĩ, bao ký ức tươi đẹp vẫn đang cố gắng lịch kịch như chực bung xoè ra, lấp ló trên những con số mặt đồng hồ. Những khuôn mặt dần nhạt nhoà. Đến bóng tối đằng sau lưng cũng nhạt dần, chuyển sắc xám.
"Lying in my bed I hear the clock tick and think of you
Caught up in circles, confusion, is nothing new
Flashback, warm nights, almost left behind
Suitcase of memories, time after"
Hội ngộ rồi chia ly chỉ là một phần tất yếu trong của cuộc sống, ta cũng như bao người khác cũng sẽ có lúc buộc phải nói lời giã biệt với người mình yêu thương. Có ai đó rồi sẽ bỏ ta đi xa. Tệ hơn nữa, chúng ta có thể đánh rơi nhau đâu đó trong cuộc đời này mà không hề hay biết cho đến khi quá muộn. Không có gì mới mẻ ở đây cả. Cuộc sống muôn nẻo thì cũng có cả triệu lý do để kết thúc những mối quan hệ. Tự an ủi rằng đấy cũng là một cách cuộc sống này vận hành và phát triển. Có khác thì chỉ là sớm lạc mất nhau, tim vỡ ra một xíu, nước mắt xuôi một ít, lòng quặn đau thêm một chút.

"Sometimes you picture me - I'm walking too far ahead
You're calling to me, I can't hear what you've said -
Then you say - go slow - I fall behind -
The second hand unwinds"
Ta thừa nhận rằng làm gì có ai cứ thế bước đi tiếp hành trình cuộc sống mà như chưa từng có chuyện gì xảy ra, như chưa từng bị va vấp và tổn thương. Có đâu dễ vứt được cái vali hành lý ấy. Ngược lại, kỷ niệm cũng chính là thứ hành lý mà ta sẽ phải mang theo suốt đường đời. Thời gian tiếp tục trôi qua những mốc cuộc đời 22 - 26 - 28 - 30 - 37 và vali ngày một trĩu nặng. Các con số nhảy nhót: 22 ra trường - đi làm, 26 lễ cưới, 28 Chip, 30 Ủn và 37 Time After Time. Trằn trọc không ngủ nổi, ta ngồi đếm thời gian và nhớ về những gì vốn từng là thân thương nhất, những thầm kín đã bị đánh cắp từ nơi sâu thẳm nhất khi con tim đã không còn hoà nhịp thời gian.
"After your picture fades and darkness has turned to gray
Watching through windows - I'm wondering if You're OK
Secrets stolen from deep inside
The drum beats out of time"

 Những người bạn đồng hành suốt 1 chặng đường trước đã đi lâu rồi. Cũng đến lúc ta gói ghém ký ức và chọn con đường riêng cho mình. Người ra đi rồi cũng sẽ nhanh chóng hoà nhập với cuộc sống mới. Chỉ những ai còn ở lại mới gặp khó khăn vì những đêm không ngủ và những nỗi nhớ vu vơ cùng với kỷ niệm úa màu.
Sau tất cả, những gì sẽ còn mãi trên cuộc đời này? Kỷ niệm chắp vá thành những mẩu chuyện kể tốt đẹp sẽ sống mãi trong tim ta. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, ta sẽ luôn nhớ về nhau và sẽ luôn có mặt khi cần. Ta hứa với ai đó nhưng cũng là hứa với chính con tim mình.

"If you're lost you can look and you will find me
Time after time
If you fall I will catch you I'll be waiting
Time after time"
Thêm một đêm trắng và lại nghe lại bản cover mới của ca khúc đã cùng đi với ta hơn chục năm qua: (new cover by Janet Devlin)


Thứ Tư, tháng 7 13, 2016

Nhắn tuổi 20 lần 2 ( 20 x 2)!

Nhắn gửi những người bạn 3S tuổi đôi mươi.
Mải miết mỗi ngày đi làm nuôi thân và tu thân nên mùa thi giờ trong cậu chỉ còn là những ký ức đẹp của tuổi 20. Đối với ai đó, có lẽ cũng chỉ đơn giản lúc con phố Hà Nội bỗng chợt chật hẹp và ngộp thở sau giờ thi dài căng thẳng trong một mùa hè không thể oi ả hơn. Tuổi đời trôi nhanh qua con mắt đượm suy tư như thước phim tua nhanh rồi khựng lại với một nụ cười của cô nữ sinh trẻ. Gương mặt cô bé vẫn còn nhễ nhại mồ hôi trong một thoáng chiều muộn bên khung cửa quán cafe góc đường.

Tuổi xuân, ký ức thi cử đánh rơi đâu đó trên đường đời đang lục tục kéo về. Sự kiêu ngạo của một cậu học trò yêu toán đã là hành trang để đi qua cánh cổng đại học dễ dàng rồi bước sang tuổi 20. Và đó cũng là lúc cậu ngủ say giấc dù đôi mắt cậu vẫn đang mở to. Cậu loay hoay sống với ước vọng của cha mẹ cậu, cố neo tương lai mình lên kỳ vọng của cả bao người xung quanh. Còn bản thân cậu thì ước mơ gì?

Thực ra cũng chẳng có nhãn quan gì mà mộng ước, cái "vỏ ốc" ấm êm đã bao trùm ru ngủ cậu với những danh hiệu "con ngoan trò giỏi" đâu đó của những năm cuối của thế kỷ trước. Cái nghèo khổ của "đói cho sạch, rách cho thơm" của đại đa số dường như kìm hãm cả thế giới quan của bao người khi ấy, trong đó có cậu. Cậu tự nhủ, phải thức giấc. 

May mắn thay, bố cậu đã định hướng và trang bị cho cậu từ bé hai thứ: trách nhiệm với cuộc sống chính mình và một loại kỹ năng tổng hợp mà giờ có thể nhìn lại, đặt một tên mỹ miều "kỹ năng số hội nhập toàn cầu" (gồm toán+ vi tính + ngoại ngữ).

Ra trường, cậu bừng tỉnh và biết rất rõ đam mê của đời mình. Cậu mơ mình là người thợ dệt, dệt nên những tấm thảm bay thần kỳ của thế giới nhị phân. Cậu miệt mài ngày đêm, không bỏ phí một phút giây nào và cống hiến nốt phần lớn tuổi 20 còn lại ấy của mình để trở thành ....một LẬP TRÌNH VIÊN QUỐC TẾ, sòng phẳng cạnh tranh và hội nhập trong quả cầu vốn đang ngày càng bị trải phẳng trong thế giới nhị phân.

Giờ thì cậu lại muốn rủ được nhiều thợ dệt, cùng kiến tạo những tấm thảm bay chất lượng quốc tế đáng để tự hào.
-----------
Nhắn tuổi 20 - (Đồng hồ báo thức)

Bạn ơi nhìn xem kìa con ốc đang ngủ say giấc.
Say trong giấc mơ quên tháng ngày dần qua
Sợ hãi cả đời, rụt vai cúp mắt không làm chi hết,
Quanh năm tối tăm biết mặt trời là gì.
Đừng các bạn ơi, đừng như con ốc sống đời lẻ loi,
Cho đôi mắt đôi tay ta không thừa (a ha)

chorus:

Này bạn ơi, chớ quên ta đang tuổi hai mươi,
Chớ ru ta như là con ốc đó
Cùng chen vai nâng cuộc sống với bao niềm vui
Này bạn ơi, chớ quên ta đang tuổi hai mươi
Chớ ru ta như là con ốc đó
Để có ích mỗi giây phút trôi qua từng ngày
Hãy cầm lấy từng phút giây
Xin đừng xin đừng đánh rơi

Tuổi hai mươi !
-----------


Thứ Năm, tháng 3 31, 2016

HPBD UN


Hi boy,
For the whole week, there is nothing else more important to me than your birthday this Thursday.
Happy birthday. I love you, boy, like I always do.
These days, even just a simple look or a touch to you gives me enough energy to going through many sleepless nights in a row.
I am getting old while you still grow up with lots of confusion from all others. Don’t worry and be a brave man that you want to be. Believe me, life is not a simple straight line ever. It actually throws curves to all with joyful tears sometimes, and with hurting smiles at other times. Don’t worry much.  anywhere, I will follow you and together we will live and learn in our special bonding way.
At the end, both of us will be fine and surely remember those breath-taking moments that we felt apart the same as if not more than the precious times being together.
Think of you always,

Because all of me
Loves all of you
I'll give my all to you
You're my end and my beginning
Even when I lose I'm winning
Because I give you all of me…

3S Radio message





Thứ Năm, tháng 2 11, 2016

HPBD CHIP!

Gà con à,
3S Radio lại bước vào mùa yêu thương đong đầy, mùa của cây đâm chồi, của cành hé nụ. Một năm qua, cậu đã lớn lên, chững chạc nhiều đấy và có lẽ cậu cũng dần dần cởi lòng mình hơn với xung quanh. Những lúc thoáng qua gặp cậu, mình vẫn cảm thấy thấy cậu sống vốn rất nội tâm với cá tính ngày càng sâu sắc hơn. Chắc hẳn cậu cũng học hỏi được rất nhiều, suy nghĩ thêm cũng rất nhiều từ những trải nghiệm trường học và trường đời. Thú thật, cậu với mình có đôi nét tương đồng đấy. Nhưng mình luôn cầu mong cậu sẽ sống thật hạnh phúc mỗi phút giây nhé.
Nhiều năm qua, mình vẫn luôn tìm kiếm, có khi gom góp những thứ rất chi nhỏ nhoi, chẳng hạn như là những con chữ để có thể nói lên mình cảm thấy thế nào. Có lẽ, mình dành quá nhiều thời gian để nghĩ nên chẳng còn gì để cất lời yêu thương bên cậu. Cả quãng đời trôi qua đi, mình vẫn cứ luôn nỗ lực để hiểu tỏ tường nhất những gì mình biết mà thôi.
Nhưng có một thứ, thật lòng mình không bao giờ muốn chia sẻ và nguyện sẽ nỗ lực không để cậu chạm tới nó hoặc nó chạm vào cậu. Đó là, cảm giác nếu chỉ có một mình thì sẽ buồn tẻ và cô đơn thế nào đâu? Những ngày tháng, không bạn bè thân thiết, không người yêu thương bên cạnh, không có ai thường xuyên lắng nghe mình trong cuộc sống đã quá dài với mình rồi …
Hết giờ làm, tan sở, mình cũng chẳng có gì phải vội vã về nhà khi mà lúc đó văn phòng hay nhà cũng giống nhau, đều vắng lặng không người. Những tối mình không ngủ được. Mình thức giấc ngồi cãi nhau nhặng xị, ồn ã với nỗi cô đơn một chập, để rồi lại làm hoà với nó khi mắt đã ngấn lệ nhớ đến cậu rồi đưa mắt ngắm ảnh cậu ngay ngắn đầu giường. 
Mình có lẽ cũng không cần nhìn quá xa xôi ngược lại quá khứ hay xuôi chiều tương lai làm gì nữa. Mình càng không muốn phải đi đến những nơi mà không cậu không ở đó, Gà con bé bỏng à.
Thời buổi hiện đại, ở công sở điện thoại di động luôn luôn vật bất ly thân. Về nhà thì cũng vậy vì nó như kiểu cứu cánh duy nhất để có thể chạm tới cậu, dù chẳng biết đến bao giờ mình mới sẽ chủ động gọi điện lại cho cậu nữa.  À cậu có biết "cái sự một mình" nó cũng làm thói quen đảo ngược không? Trước đây, khi mình cứ cảm cúm, ốm, sốt, hay mệt mỏi thì vứt bỏ điện thoại di động đi, nghỉ ngơi, chữa trị, có giai đoạn còn cứ rời công sở là cho vào balo và quên luôn sự hiện diện của nó luôn đến sáng hôm sau. Giờ thì càng ốm, càng phải cầm sẵn điện thoại, vì sợ một thân một mình rủi có sao còn bấm gọi được ngay người thân hay cấp cứu 115. "Cái sự một mình" nó đến đơn giản thế đấy.
Rồi hoặc nếu có khi nào, mình chỉ giả thuyết thôi nhé, có khi nào 2-3 ngày liền, mỗi ngày cậu chỉ cần ăn 1 bữa thôi là đủ mà không bị ai phát hiện hay nhắc nhở nữa không??? Rất có thể đấy là lúc "cái sự một mình" nó đang ghé thăm cậu. Khi ấy đừng có để kệ vậy nhé, hãy gọi mình và dù đang làm gì ở bất cứ đâu, mình sẽ đến ngay bên cậu. Vì mình đã quá hiểu “cái sự một mình” này rồi. 
Tết Bính Thân rồi có ngày đặc biệt của cậu, chúc cậu luôn trong sáng, vững vàng và hạnh phúc nhé. Thân thương nhờ 3S Radio gửi cậu bài hát “I have nothing” gắn liền với tên tuổi của diva Whitney Houston nhưng cover 5 năm trước đây của một cậu bé 12 tuổi lúc đó , Abraham Mateo.
I HAVE NOTHING, NOTHING, NOTHING IF I DON’T HAVE YOU!
THIẾU CẬU, MÌNH CHẲNG CÒN GÌ NỮA, Gà con à!

Thứ Năm, tháng 9 17, 2015

Say something...

Hà Nội chắc đã vào thu rồi đấy bạn à. Mình vẫn nhớ thu về, đất trời như tĩnh lặng còn thời gian dường như cũng chậm lại khi không gian tràn ngập hương thu và không còn quá gắt gỏng, nóng nực nữa. Cũng lâu rồi, mình cũng không còn được lắng nghe những dòng tâm sự chan chứa yêu thương pha chất thơ thẩn của bạn trên 3S Radio nữa nhỉ? Bạn đã vội vã đi đâu mất tăm thế?

Mùa thu hay lắm bạn Phan Hầm Mỏ thân thương ơi. Mùa thu chất chứa những nỗi buồn hoang hoải, những nhớ nhung đầy vơi và cả những lặng thinh không nói nổi lên lời trước những chiếc lá vàng rơi rụng bên thềm nhà mỗi sáng thức dậy.
Nhưng, mùa thu cũng là mùa nô nức của bao lớp trẻ con đến khai trường vào một năm học mới, mùa náo nhiệt yêu thương của những tia nắng vàng nhảy nhót qua khe lá vuốt nhẹ trên má người thương.
Mâu thuẫn trong một tổng thể hoà hợp của đất trời là vậy đấy. 
Nghĩ tới đó thôi, mình muốn trở lại ngày xưa về bên cha mẹ mình. Bao ký ức ùa về, mắt rớm lệ. Mình muốn được nắm lấy đôi bàn tay mẹ, hằn lên ký ức nhọc nhằn của những sáng sớm lóc cóc đến lò lấy bánh mì lên bán ở chiếc xe đẩy góc cầu thang viện nghiên cứu. Mình muốn được thấy ánh mắt cha nheo nheo, mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm chinh phục sau một đêm trắng xoay trần bên tập bản vẽ thiết kế.
Mình muốn thu mình nhỏ lại, được bé đi để thêm một lần tận hưởng những cảm giác đó.
Rồi mình hối hận quá. Ba mẹ mình đã già rồi, yếu lắm mà mình vẫn còn làm các cụ thêm suy nghĩ, thậm chí ba còn bị đột quỵ, rồi liệt giường cũng trong một chiều thu sang, có lẽ nào vì chuyện chúng mình. 

Mình miên man nghĩ đến cả người thương xa vắng nhau cũng đã sang mùa thu thứ 2. Gần ngay đấy thôi mà còn khó hơn ngàn dặm cách trở mà mình đã từng băng băng vượt qua.

Và… 
… mình lại muốn được nắm tay bạn bước đi trong công viên được trải thảm vàng của lá mùa thu.
Mình dường như nhìn thấy bóng hình lũn tũn của 2 đứa trẻ thông minh, ham hiểu biết lê la trên từng chiếc ghế đá cũ phơi màu thời gian ấy.

Mọi thứ dường như chậm lại trong khi con tim mình thì đang thổn thức nhanh nhảu đập. 

Nói gì đó đi, mình sắp rời xa bạn đó.
Mình xin lỗi nhé, mình không thể tự đến bên bạn được.
Nhưng mình sẽ mãi dõi theo bạn.
Mình thấy mình thật nhỏ bé
Mọi thứ đều quá sức chịu đựng rồi.
Mình quả thực không hiểu nổi.

And I will swallow my pride
You ‘re the one that I love
And I’m saying goodbye.

Tạm biệt nhé, mình đi đây.


Thứ Sáu, tháng 4 10, 2015

Phan Hầm Mỏ - Tìm lại bầu trời

Thế là 3S Radio đã qua số 18. Một tuần nhiều biến động sắp qua và mình lại mong đón đợi số Radio 19 của 3S đấy.
Tuần này đặc biệt lắm, một tuần của những ngày sinh. Mình đã có một tuần chìm đắm trọn vẹn cho công việc và cuộc sống của riêng mình. Mình dần dần cảm nhận tình thương yêu, cảm thông và chia sẻ từ rất nhiều người, thân thiết có, sơ giao có. 
Trời Hà Nội trở rét. Những nẻo đường đêm muộn về nhà cũng chưa đủ tĩnh lặng khi bản thân trong đầu vẫn luôn vang vang những câu hỏi, những lời giải đáp vội vàng cũng như những dòng code vội để lại những con bugs. Hà Nội bỗng chợt thành Ghost Town ầm ỹ, nơi gợi nhớ đến câu nói nổi tiếng của thiên tài Albert Einstein “Only a life lived for others is worth living". Vâng, "Được sống vì người khác mới thực sự là một cuộc đời đáng sống".
Chợt một dòng trắng xuống dòng giữa những dòng code nhằng nhịt ấy. Một dấu lặng trong không gian. 
Mình lại thấy động lực để được cống hiến trí tuệ, để được tiếp tục "cháy" cho công việc, cho bạn bè và những người thân yêu.

Nhớ lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả,là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.
Có những lúc trong cuộc đời này, bạn thấy nhớ ai đó nhiều lắm ấy, nhiều đến mức bạn chỉ muốn túm chặt để lôi người ấy từ trong những giấc mơ và ôm thật chặt trong lòng. Trời se lạnh, nhưng trái tim bạn vẫn nóng ấm.

Thay mặt cho những chàng trai năm ấy, xin gửi một giai điệu của tình yêu đến 3S Radio, đến bạn Trang điệu dấu yêu và nhiều người bạn khác đã và đang đồng hành với 3S Radio quên mình vì mọi người để đưa lên sóng những thông điệp về tình yêu, về yêu thương sẻ chia đến những thính giả của 3S Radio.
Xin hãy cùng lắng nghe bài Tìm lại bầu trời  (Tuấn Hưng - sáng tác Khắc Việt) nào. 
Ai bảo con trai chúng mình không biết khóc.

Thứ Sáu, tháng 4 03, 2015

Phan Hầm Mỏ - Hãy trả lời em!

3S Radio à,
Chả hiểu từ bao giờ? Mình mong chờ chiều thứ 6 đến thế. Không phải vì một chiều cuối tuần để đến bên những người thương đâu. Mà vì mình mong mỏi những giai điệu mới của 3S Radio đến trên facebook.
Hết tháng 3 rồi, mùa xuân dần nhẹ qua trước mắt, một mùa dài của vấn vương, mùa của cảm xúc ngập tràn yêu thương, mùa để người ta dễ nói lên nhất những lời tin yêu hay lời thứ tha rồi đến với nhau. Mình lại ngồi góc quán nhỏ xưa, bên ly sinh tố bơ quen thuộc, thầm hỏi tại sao mình vẫn chưa biết nói gì với cả 3 người ấy??? Mà thôi, đời người là một chuyến đi lạc trần gian tìm kiếm những câu trả lời, những đáp án mà chỉ khi có được rồi người ta mới thấy rằng họ đâu có cần đến câu trả lời ấy. Ý nghĩa cuộc sống chỉ tồn tại khi ta đặt ra câu hỏi cho chính mình để còn được tiếp tục đi tìm hoài à.  Mình thầm nhủ cuộc sống này đủ đầy chỉ khi mình còn được đắm mình trong những câu hỏi miên man ấy. 
Có bao giờ con sông kia ngừng trôi? Có khi nào đám mây kia ngừng bay? Có 
bao giờ em thôi không còn yêu anh? Và rồi..., đến khi nào em đi chung đường người ta?

Nhờ 3S Radio gửi tặng chị Thu, nữ happy coder của 3S và các bạn trong dự án Khủng Hoảng bài hát "Hãy trả lời em" bởi Lệ Quyên (sáng tác Tuấn Nghĩa) với lời nhắn: bên Thu, em luôn thấy mình được sống căng tràn, muôn vàn câu hỏi không còn cần tới lời giải đáp gì nữa.

Thứ Sáu, tháng 3 27, 2015

Phan Hầm Mỏ - Phố xa!

Gửi 3S Radio,
Lâu rồi, mình không có cơ hội được nghe lại 3S Radio. Cũng là quãng thời gian không được cười nói tự nhiên giữa chốn đông người. Mình nhớ lắm, nhớ cả 3 người.
Trời Hà Nội mùa này ẩm ướt, không khí nặng hơn vì nhiều hơi nước khiến mọi thứ quanh ta dường như cũng trĩu nặng hơn. Sự nặng trĩu không còn chỉ trên hàng mi, khoé mắt hay nụ cười nữa, nó còn "thẩm thấu" như một niềm nhớ trĩu nặng trong lòng.
Quá mù hoá mưa. Hà Nội đổ mưa trên con phố quen, bên hàng cây trụi lá mới trồng không quen. Hàng cây trơ trụi cũng oằn mình gánh nặng trước sự tham lam của con người với dự án mã số 6700. 
Mưa là thời điểm để nhiều kỷ niệm ùa về, vui có, buồn có, hạnh phúc tột đỉnh có hay đau khổ quằn quại cũng có luôn.
Khi mưa, ta đủ can đảm để đối mặt với chính mình, ta có thể khóc ngon lành mà chẳng sợ ai nhận ra. Con người đôi khi thật mềm yếu và thiếu cả suy nghĩ nữa. Nhưng cảm xúc là rất thật. Nước mắt, và mưa trộn lẫn vào nhau, hay cũng chỉ là những hạt mưa nhòa đi trong đôi mắt... suy nghĩ mông lung, ngẫm chuyện đời chuyện người...
Cứ thế mình lại lang thang trong mưa, lần tìm ký ức trong mưa và câu hát ngân "Phố Xa" vang trong miên man. Hãy cùng mình chìm trong một chiều mưa như thế nhé. Mưa về trên khúc hát... Lắng u buồn đợi bóng hình ai...Như tìm về giấc mơ xa...Mây mờ giờ là kỷ niệm 

Nhờ 3S Radio gửi tặng Hải và các thính giả bài hát xa xưa Phố Xa của Lê Quốc Thắng.

Thứ Bảy, tháng 2 14, 2015

Gửi một Valentine buồn!

Ngày 11.02


Con trai à,
Chiều xuống gió lạnh, lái xe lòng vòng về khu phố cổ Hà Nội thân yêu mà đường đông thế.
Ông Công ông Táo cưỡi cá chép đi đường thuỷ hết chứ đâu ra đường bộ mà chỗ nào cũng tắc nghẽn. Nhích từng centimet qua ngã tư, sự vội vàng hối hả tan biến khi từ radio phát lên 1 giai điệu buồn lần đầu nghe mà sao cha cứ cảm thấy thân thuộc từ lâu lắm rồi.

Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình

"Loay hoay giữa thành phố không màu" rồi cha cũng đã về đến chốn xưa, bao lần đứng chờ mẹ con trong tối Valentine.

Ngày 11.02: Sinh nhật con trai lớn, cha cố mang một chút ấm áp đến nhưng chắc không thể đủ đầy như xưa kia khi con còn nhỏ bé, ngọ ngoạy trong vòng tay cha.
Ngày 12.02
Ngày 13.02
Ngày 14.02: Chợt nhận ra hôm nay đã đến ngày Valentine. Năm nay Valentine đến cùng với Tết sớm. Chắc ngoài kia, dòng người lớn đang yêu sẽ hối hả trôi, va vào nhau trên đường đời như cha mẹ các con ngày xưa nào đấy.

Với bao người lớn ấy , Valentine có lẽ là một khởi đầu của một chặng đường kiếm tìm hạnh phúc.  Với cha, 3S Radio cũng sẽ vang lên giai điệu thân quen nhưng dòng đời ấy cha không còn ai nữa để kiếm tìm. Bao lâu nay cha khắc khoải tìm lại chính mình mỗi khi khép lại một ngày làm việc.

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi...
Người lớn cô đơn, tự mình trong bao nghĩ suy



Trong một chiều Valentine buồn, chỉ chợt nhớ con nhiều, con trai à.


Thứ Ba, tháng 12 23, 2014

Stay with Me - Trẻ Trâu & Givology

Gửi 3S Radio,

(từ người bạn giấu tên nhé)

Thật đáng quý khi được biết rằng ngoài công việc hàng ngày, các bạn vẫn lập được hội Ban Truyền Tin 3S rồi rủ nhau làm từng việc nhỏ như 3S Radionày để “giải toả” tâm lý cho mọi người trong công ty.
Có lời hát từ lâu rồi "Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết dành phần ai, ai cũng một thời trẻ trâu, cũng từng sống vì mọi người” :D rất đúng với các bạn lúc này.
Điều quan trọng nhất mỗi người phải thấy thoải mái khi đóng góp vì cộng đồng chung như vậy và cần lắm 1 sự đoàn kết hỗ trợ nhau cùng làm thật vui, quậy được thật lâu các bạn ạ.
Cám ơn các bạn đã dũng cảm xông ra cáng đáng những việc không tên trong 3S cho những người như mình được những giây phút nghe Radio thoải mái tuyệt vời.
Xin gửi tặng các bạn bài hát Stay With Me của Sam Smith. với lời nhắn  "Hãy luôn cùng nhau và vui hết mình các bạn nhé. Như đại ý lời bài hát ấy, không ai trách các bạn đâu vì tình 1 đêm cũng là tình mà mình là người thì mình cần sống có tình" :p

Guess it's true, I'm not good at a one-night stand
But I still need love 'cause I'm just a man
These nights never seem to go to plan
I don't want you to leave, will you hold my hand?  ...

Thứ Năm, tháng 12 04, 2014

Phan Hầm Mỏ - Ước hẹn tan vỡ (Broken Vow)!

Gửi tặng em từ một người giấu tên. Broken vow - Ước hẹn tan vỡ.

Ai đó nói với anh rằng: Nỗi đau nào cũng chỉ là tạm thời, có thể sẽ kéo dài một phút, một giờ, một ngày, một tháng hay thậm chí một năm. Nhưng sự từ bỏ là vĩnh viễn. 
"I let you go... I let you fly... Why do I keep on asking why...? I let you go... now that I found... a way to keep, somehow... More... than a broken vow…
"Anh đã để em đi, anh để em vút bay Vậy rồi anh cứ mãi băn khoăn tự hỏi vì sao? Anh đã mất em rồi, nhưng giờ anh đã có cách để giữ bóng hình em, ngoài lời ước hẹn đã vụn vỡ giữa đôi ta”

Mình đến với nhau qua bài hát này rồi từ nhau mãi mãi nhé em.

Thứ Hai, tháng 12 07, 2009

Bèo dạt, mây trôi...


Ngồi thức trong phòng khách sạn một mình, chợt nghe được bài Bèo dạt mây trôi khảo dị mới, thấy hay quá. Cuối tuần, Singapore náo nhiệt về đêm nhưng cũng chỉ có thể lôi tôi đi làm ly nước với mấy người bạn mà thôi. Nhưng hiện giờ, không có cái thú nào bằng nghe bài dân ca vừa quen, vừa lại với bản khảo dị, remix của Việt Nam thời hiện đại này. Tôi để loop và nghe đến cả 20 - 30 chục lần.
Lời bài hát thì quá hay rồi.

Bèo dạt mây trôi, chốn xa xôi
Em ơi anh vẫn đợi bèo dạt.
Mây... trôi chim ca tang tính tình, cá lội
Ngẫm một tin trông, hai tin đợi, ba bốn tin chờ
Sao chẳng thấy đâu.

Một mảnh trăng treo suốt đêm thâu,
Em ơi trăng đã ngả ngang đầu.
Thương nhớ... ai sương rơi đêm sắp tàn, trăng tàn.
Cành tre đưa trước ngõ, làn gió la đà
Em vẫn mong chờ, sao chẳng thấy đâu.

Ngày ngày ra trông chốn xa xăm
Em ơi anh vẫn đợi mỏi mòn.
Ra... trông sao sa tang tính tình cá vờn,
Người đi xa có nhớ,
Là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu.

Mỏi mòn đêm thâu suốt năm canh
Em ơi anh vẫn đợi mỏi mòn.
Thương nhớ... ai chim ơi cho nhắn một đôi lời
Người đi xa có nhớ,
Là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu.

Người đi xa có nhớ,
Là nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu.





Tối qua, ngồi uống nước nói chuyện đến nửa đêm với Mr. Taik và Ms. Phileen, về nghệ thuật đương đại châu Á, Việt Nam (chuyên nghành của ông chú, rồi chuyện linh tinh bên Nhật), đến kinh doanh bất động sản cũng vui phết. Hai đồng chí thổ lộ, tao gặp chúng mày muộn vì tao vừa phải tiếp 2 anh em giàu nhất Việt Nam xong (Đặng Thành Tâm và Đặng Thị Hoàng Phượng).

Bạn thốt lên rằng, Việt Nam bây giờ giàu thật, sang Singapore tìm mua nhà và bất động sản nhiều thế. Mày thế nào? Có quan tâm nhà cửa bên Singapore thì ới tao một câu.

Giật mình, bảo rằng tao không có tiền như hội kia đâu (mà cũng có lúc quan tâm đến nhà đất ở Singapore thật mới chết chứ!!!). Thôi cứ để ai cần thì tao alo cho mày tiếp thị vậy.
Bạn Phileen còn bảo tao nghe thấy lãi suất ngân hàng chúng mày lại lên đến 14% rồi. Còn bên này chúng tao chỉ có "one miserable percent" (1%). Tao bỏ tiền vào VN được không? Mr. Taik trả lời hóm hỉnh rằng bỏ vào thì đơn giản, lấy lãi cũng đơn giản nhưng... không rút ra được đâu (no way to get it out). Hết chuyện.

Mr. Taik dạo này vẫn hay sang Việt Nam nhưng lại vào HCM, thay vì Hà Nội nên chúng tôi cũng ít gặp. Taik bảo ở HCM trong đó có nhiều dự án của chính phủ 2 nước triển khai còn ở HN tao chỉ có mỗi cái dự án tư vấn chính phủ VN quy hoạch Township thôi (cái vụ 3 năm về trước tao bảo mày ấy). Lại nhớ cảnh HN, sáng sớm đã khói bụi, người đông, chật cứng đường đi, chẳng biết đến bao giờ mới hết cảnh tượng tắc tị trên đường đi làm. Thôi thì "... nhớ ai ngồi trông cánh chim trời, sao chẳng thấy đâu."

Thứ Bảy, tháng 11 07, 2009

Life is meaningful


Tôi lại ngồi nghe bài hát này và thích nhất câu cuộc sống thật là ý nghĩa. Giai điệu nhẹ nhàng và có nhiều lời khuyên nhủ.

Tuần vừa rồi tôi vừa phải có những quyết định quá khó khăn. Buộc lòng phải đề xuất cho ra khỏi dự án một chiến hữu đã cùng tôi qua bao nhiêu năm tháng trước. Cậu ấy thực sự cần nghỉ, cần refresh lại bản thân và có được thái độ đúng đắn hơn với công việc và trong hợp tác với mọi người.
Tôi cũng buộc phải không nghe khách hàng trong khá nhiều trường hợp.
Tôi cũng đi từ sáng sớm khi 2 nhóc chưa dậy và về đến nhà khi 2 nhóc đã ngủ say.
Bát cơm lúc 23h lúc nào cũng được microwave nóng hôi hổi nhưng cặm cụi một mình ăn.
Vì sao phải vậy nhỉ? Vì tiền đương nhiên rồi. Nhưng vì được làm một cái gì đó hay hay nữa chứ.
Khi có nhiều cách kiếm tiền và nhiều lựa chọn, người ta cần cố gắng thu xếp sao cho đam mê và việc kiếm tiền gần lại với nhau hơn. Đó là cái tôi đang làm. Cũng là điều bình thường.

Hy vọng không phải là một mơ ước quá xa xôi. Cuộc sống có ý nghĩa hơn nhiều khi chúng ta sống không chỉ với hạnh phúc hiện tại mà còn sống với những ước mơ, như những kẻ dream chasers.
(Nhắc lại, có thật nhiều tiền cũng chỉ là 1 trong những bước thang đi đến ước mơ mà thôi).

Cuộc sống thật đẹp.
Cuộc sống đi trọn 1 vòng quay
Cuộc sống thật này ý nghĩa

Có đêm tối mới có được bình minh,
Có xấu mới có tốt
Có tĩnh mới có động...
Ai mà chẳng thể yêu ngay lập tức nhưng
Phải rất nhiều năm mới hiểu được tình yêu là gì...


Life Is Wonderful"


It takes a crane to build a crane

It takes two floors to make a story

It takes an egg to make a hen

It takes a hen to make an egg

There is no end to what I'm saying


It takes a thought to make a word

And it takes some words to make an action

It takes some work to make it work

It takes some good to make it hurt

It takes some bad for satisfaction


La la la la la la la life is wonderful

Ah la la la la la la life goes full circle

Ah la la la la la la life is wonderful

Al la la la la


It takes a night to make it dawn

And it takes a day to make you yawn brother

And it takes some old to make you young

It takes some cold to know the sun

It takes the one to have the other


And it takes no time to fall in love

But it takes you years to know what love is

It takes some fears to make you trust

It takes those tears to make it rust

It takes the dust to have it polished


Ha la la la la la la life is wonderful

Ah la la la la la la life goes full circle

Ah la la la la la la life is so full of

Ah la la la la la la life is so rough

Ah la la la la la la life is wonderful

Ah la la la la la la life goes full circle

Ah la la la la la la life is our love

Ah la la la la la


It takes some silence to make sound

It takes a loss before you found it

And it takes a road to go nowhere

It takes a toll to make you care

It takes a hole to make a mountain


Ah la la la la la la life is wonderful

Ah la la la la la la life goes full circle

Ha la la la la la life is wonderful

Ha la la la la la life is meaningful

Ha la la la la la life is wonderful

Ha la la la la la life it is...so... wonderful

It is so meaningful

It is so wonderful

It is meaningful

It is wonderful

It is meaningful

It goes full circle

Wonderful

Meaningful

Full circle

Wonderful



Thứ Bảy, tháng 4 18, 2009

Dreamed a dream...




Như một hiện tượng, Susan Boyle, (47 tuổi, charity worker, chưa bao giờ được hôn ai), khiến cho youtube vượt hơn 15 triệu view hit cho đoạn video về bài hát I dreamed a dream (trong Les Miserables) khiến tất cả kinh ngạc. Never judge a book by its cover! Đây là bằng chứng sống cho việc đó, ngay từ khi tiếng hát cất lên sau bao cái nhìn, cái cười nhạo ban đầu.

Buổi audition từ tháng 1.2009 và đoạn film được tổng hợp phát trên fox news cũng như lên youtube cũng thực sự thật tuyệt vời như giọng ca trình bày của Susan, gây xúc động với một lượng hit view lớn như vậy.

Sự thành công của đoạn video có lẽ cũng chính là sự bất chợt nhận ra sự tầm thường chung của mỗi người ở cái cách chúng ta hay nhìn nhận sự vật, hiện tượng bên ngoài để đánh giá mà không đủ kiên nhẫn để đi đến cùng, đến lúc có thể nhận thấy bản chất bên trong của nó.

Tính hay quan tâm tới lời các bài hát, tôi xem lại đoạn video cùng với lời bài hát mấy lần liền trong đêm và thấy chạnh lòng, thực sự thêm yêu thích lời ca này. Ai cũng cần một giấc mơ, hãy giúp nuôi dưỡng nó chứ đừng để cuộc sống hàng ngày làm tan mất nó.

Tôi đã mơ tình yêu không bao giờ chết, tôi đã mơ Chúa trời sẽ luôn thứ tha. Khi đó, tôi còn trẻ và chẳng sợ hãi gì cả. Khi đó những giấc mơ được dệt lên, tiêu dùng và phung phí... Tôi đã mơ rằng cuộc sống của tôi sẽ khác với hiện tại. Nhưng ... (giờ đây) cuộc sống ấy đang giết chết những giấc mơ của tôi.
...
I dreamed a dream in time gone by
When hope was high
And life worth living
I dreamed that love would never die
I dreamed that God would be forgiving

Then I was young and unafraid
And dreams were made and used and wasted

There was no ransom to be paid
No song unsung, no wine untasted

But the tigers come at night
With their voices soft as thunder
As they tear your hope apart
And they turn your dream to shame
....

And still I dream he'll come to me
That we will live the life together
But there are dreams that cannot be
And there are storms we cannot weather

I had a dream my life would be
So different from this hell I'm living
So different now from what it seemed
Now life has killed the dream I dreamed

Còn đây là kỷ nguyên của 2.0, của kinh doanh thế hệ mới. Fan site đã xuất hiện ngay lập tức với hàng hóa như T-shirt, đồ nữ trang Susan bán trên ebay.

Thứ Bảy, tháng 3 21, 2009

Đi Tây...


Hôm nay nằm nhà, nghe nhạc trên MTV, giật mình khi được xem 1 clip rất mang đậm tính chất chính trị (Nga - Mỹ) Go West của Petshop boys hơn 10 năm về trước. Chẳng hiểu sao cứ bị ám ảnh việc chảy máu chất xám, chỉ về chế độ chính trị, lợi ích của một nhóm chính trị nào đó.
Cũng giật mình vì ban nhạc hồi nhỏ cũng từng nghe, từng hát theo (bài it's a sin) lại có thể hát về một chủ đề chính trị thời đại (chắc là lúc Soviet sụp đổ). Tìm hiểu kỹ ra thì hình như bài này bắt nguồn từ cuộc cách mạng cho những người thuộc thế giới thứ 3 (gays & lesbians) mà nhóm Village People dùng như là quốc ca (anthem) của họ. Kể ra Petshop boys cũng sáng tạo phết.

Giờ đây ngồi tại Nhật, là đi Đông (Go East, cụ nhà ta sẽ gọi là Đông Du) mới đúng nhưng cũng cảm thấy một phần của sự tự do, của những thách thức trong công việc, cuộc sống và đặc biệt, được học hỏi, mở mang đầu óc rất nhiều.

Nghĩ lại, mình rất dữ dằn và "ác khẩu" trong công việc với các đồng nghiệp của mình. Chắc phải rèn luyện môn NVC một thời gian để tự hoàn thiện mình. Nhưng ngẫm cho cùng thì cũng chỉ vì muốn mọi người nhanh nhanh tiến bộ, được thấm nhuần tư tưởng go West, xây dựng cuộc sống tốt đẹp cho tất cả. Lời bài hát cũng rất hay, rất đoàn kết (nhiều together lắm). Video clip thì cuội rồi, thích phết.

Còn lúc này, trong đầu tôi thì chỉ có Go Plan C.

GO WEST

(Morali/Belelo/Willis/Tennant/Lowe)
-----------
Come on, come on, come on, come on

(Together) We will go our way
(Together) We will leave someday
(Together) Your hand in my hands
(Together) We will make our plans

(Together) We will fly so high
(Together) Tell all our friends goodbye
(Together) We will start life new
(Together) This is what we'll do

(Go West) Life is peaceful there
(Go West) In the open air
(Go West) Where the skies are blue
(Go West) This is what we're gonna do

(Go West, this is what we're gonna do, Go West)

(Together) We will love the beach
(Together) We will learn and teach
(Together) Change our pace of life
(Together) We will work and strive

(I love you) I know you love me
(I want you) How could I disagree?
(So that's why) I make no protest
(When you say) You will do the rest

(Go West) Life is peaceful there
(Go West) In the open air
(Go West) Baby you and me
(Go West) This is our destiny (Aah)

(Go West) Sun in wintertime
(Go West) We will do just fine
(Go West) Where the skies are blue
(Go West) this is what we're gonna do

There where the air is free
We'll be (We'll be) what we want to be (Aah aah aah aah)
Now if we make a stand (Aah)
We'll find (We'll find) our promised land (Aah)

(I know that) There are many ways
(To live there) In the sun or shade
(Together) We will find a place
(To settle) Where there's so much space

(Without rush) And the pace back east
(The hustling) Rustling just to feed
(I know I'm) Ready to leave too
(So that's what) We are gonna do

(What we're gonna do is
Go West) Life is peaceful there
(Go West) There in the open air
(Go West) Where the skies are blue
(Go West) This is what we're gonna do

(Life is peaceful there)
Go West (In the open air)
Go West (Baby, you and me)
Go West (This is our destiny)

Come on, come on, come on, come on

(Go West) Sun in wintertime
(Go West) We will feel just fine
(Go West) Where the skies are blue
(Go West) This is what we're gonna do

(Come on, come on, come on)
(Go West)
(Gimme a feelin')
...


Thứ Ba, tháng 2 10, 2009

Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ...

...
Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân 
Trên tay em, nụ hoa vẫn nở
Phố xa, phố xa ngỡ như thật gần
Câu yêu thương chìm trong nỗi nhớ
Mơ về một ngày, có mưa êm đềm
...



Đêm trước trời mưa. Ngồi một mình trong phòng vắng nghe lại ca khúc "Phố xa" mà Thùy Dung hát. Relax 1 chút. Chọn skype status lãng đãng: "Cau yeu thuong chim trong noi nho".

Lòng thanh thản hơn, dù mệt mỏi. Ngày mai 11.02 là sinh nhật cậu cả Chip. Đứng dậy, rút máy ảnh chụp nốt cái bông hoa hướng dương con tô lên cái đĩa ăn bằng giấy tròn xoe để còn upload vào bộ sưu tập tranh cho con trên Google Picasa.

Sáng nay xuống Kyoto đi họp với khách hàng, trời cũng vẫn mưa. Mưa rả rích với cái lạnh của những ngày cuối đông.

Muốn finalize cái hợp đồng 2 năm, nói đến miễn phí người "bay" kèm vào học việc cùng đội dự án.

Hara-san nắn nót: FREE IS MOST EXPENSIVE.
Nghia trả lời, cũng nắn nót viết hoa: THE BEST THING IN LIFE, IS OFTEN FREE.

Rồi lấy ngay chuyện google, gmail, picasa, youtube hay skype ra để làm minh chứng. Vốn ghét Microsoft, tự nhận là Google geek, Hara-san chắc cũng đồng thuận.

Chiều về văn phòng, quay cuồng với mấy con số tài chính cuối tháng trước, mấy em gái làm cùng băn khoăn không dám hỏi tại sao hôm nay sếp lại để skype status lãng mạn thế. Tối đến, Khánh, Thu mời về nhà ăn cơm cùng, tặng được mấy em 1 trận cười vui.

Tối lủi thủi về nhà một mình và muốn viết cho CHIP một bức thư nhân dịp sinh nhật con mà không có mặt được. Hình như con tròn 4 tuổi, 4 cái sinh nhật nhưng 3 lần rồi bố không ở được bên con trong ngày đó. Khóe mắt cay cay.

Thứ Bảy, tháng 10 11, 2008

Quand on n'a que l'amour...


Tôi thích giọng ca mượt mà của Celine Dion từ hồi còn đi học. Bản thân Celine cũng đã là 1 ca sĩ rất nổi tiếng với các bài hát bằng cả tiếng Anh và tiếng Pháp với chất giọng Pháp Quebec Canada của mình rồi.

Hôm nay chợt ngồi nghe lại một bài hát cũ do Celine Dion trình bày, thấy hay hay trong cái lạnh của chớm đông tại Nhật. Bài hát này vốn rất nổi tiếng của Jacques Brel.
Càng nghe càng thấy xúc động, bước ra, mở hé cửa đón gió lạnh đầu đông heo hút ùa vào. Cảm thấy lời ca bay bổng, nhớ lại những ngày đạp xe đi dạy học về trong cái lạnh giá, vắng vẻ của con đường khuya đêm đông Hà Nội.

Quand on n'a que l'amour!

Quand on n'a que l'amour
A s'offrir en partage
Au jour du grand voyage
Qu'est notre grand amour

Quand on n'a que l'amour
Mon amour toi et moi
Pour qu'?clatent de joie
Chaque heure et chaque jour

Quand on n'a que l'amour
Pour vivre nos promesses
Sans nulle autre richesse
Que d'y croire toujours

Quand on n'a que l'amour
Pour meubler de merveilles
Et couvrir de soleil
La laideur des faubourgs

Quand on n'a que l'amour
Pour unique raison
Pour unique chanson
Et unique secours

Quand on n'a que l'amour
Pour habiller matin
Pauvres et malandrins
De manteaux de velours

Quand on n'a que l'amour
A offrir en pri?re
Pour les mots de la terre
En simple troubadour

Quand on n'a que l'amour
A offrir ? ceux-l?
Dont l'unique combat
Est de chercher le jour

Quand on n'a que l'amour
Pour tracer un chemin
Et forcer le destin
? chaque carrefour

Quand on n'a que l'amour
Pour parler aux canons
Et rien qu'une chanson
Pour convaincre un tambour

Alors sans avoir rien
Que la force d'aimer
Nous aurons dans nos mains
Amis le monde entier.

When we only have love

When we only have love
A offer in share
On the day of the great journey
That is our great love

When we only have love
My love you and me
To burst in joy
Every hour and every day

When you only have love
To live our promises
Without any other wealth
That believe it always

When we only have love
To furnish with marvels
And cover with sun
The ugliness of the suburbs

When we only have love
As unique reason
As unique song
And unique assistance

When we only have love
To dress in the morning
Poors and small bandits
With velvet coats

When we only have love
To offer in prayer
For the sickness of the world
As simple troubadour

When we only have love
To offer at those
Whose unique fight
Is to look for the day

When we only have love
To trace a path
And force the destiny
At every crossroad

When we only have love
To speak to cannons
And only a song
To convice a drummer

Then without having a thing
Beside the strenght to love
We'll have in our hands
Friends all the world.