Hiển thị các bài đăng có nhãn All about me. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn All about me. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, tháng 7 13, 2016

Nhắn tuổi 20 lần 2 ( 20 x 2)!

Nhắn gửi những người bạn 3S tuổi đôi mươi.
Mải miết mỗi ngày đi làm nuôi thân và tu thân nên mùa thi giờ trong cậu chỉ còn là những ký ức đẹp của tuổi 20. Đối với ai đó, có lẽ cũng chỉ đơn giản lúc con phố Hà Nội bỗng chợt chật hẹp và ngộp thở sau giờ thi dài căng thẳng trong một mùa hè không thể oi ả hơn. Tuổi đời trôi nhanh qua con mắt đượm suy tư như thước phim tua nhanh rồi khựng lại với một nụ cười của cô nữ sinh trẻ. Gương mặt cô bé vẫn còn nhễ nhại mồ hôi trong một thoáng chiều muộn bên khung cửa quán cafe góc đường.

Tuổi xuân, ký ức thi cử đánh rơi đâu đó trên đường đời đang lục tục kéo về. Sự kiêu ngạo của một cậu học trò yêu toán đã là hành trang để đi qua cánh cổng đại học dễ dàng rồi bước sang tuổi 20. Và đó cũng là lúc cậu ngủ say giấc dù đôi mắt cậu vẫn đang mở to. Cậu loay hoay sống với ước vọng của cha mẹ cậu, cố neo tương lai mình lên kỳ vọng của cả bao người xung quanh. Còn bản thân cậu thì ước mơ gì?

Thực ra cũng chẳng có nhãn quan gì mà mộng ước, cái "vỏ ốc" ấm êm đã bao trùm ru ngủ cậu với những danh hiệu "con ngoan trò giỏi" đâu đó của những năm cuối của thế kỷ trước. Cái nghèo khổ của "đói cho sạch, rách cho thơm" của đại đa số dường như kìm hãm cả thế giới quan của bao người khi ấy, trong đó có cậu. Cậu tự nhủ, phải thức giấc. 

May mắn thay, bố cậu đã định hướng và trang bị cho cậu từ bé hai thứ: trách nhiệm với cuộc sống chính mình và một loại kỹ năng tổng hợp mà giờ có thể nhìn lại, đặt một tên mỹ miều "kỹ năng số hội nhập toàn cầu" (gồm toán+ vi tính + ngoại ngữ).

Ra trường, cậu bừng tỉnh và biết rất rõ đam mê của đời mình. Cậu mơ mình là người thợ dệt, dệt nên những tấm thảm bay thần kỳ của thế giới nhị phân. Cậu miệt mài ngày đêm, không bỏ phí một phút giây nào và cống hiến nốt phần lớn tuổi 20 còn lại ấy của mình để trở thành ....một LẬP TRÌNH VIÊN QUỐC TẾ, sòng phẳng cạnh tranh và hội nhập trong quả cầu vốn đang ngày càng bị trải phẳng trong thế giới nhị phân.

Giờ thì cậu lại muốn rủ được nhiều thợ dệt, cùng kiến tạo những tấm thảm bay chất lượng quốc tế đáng để tự hào.
-----------
Nhắn tuổi 20 - (Đồng hồ báo thức)

Bạn ơi nhìn xem kìa con ốc đang ngủ say giấc.
Say trong giấc mơ quên tháng ngày dần qua
Sợ hãi cả đời, rụt vai cúp mắt không làm chi hết,
Quanh năm tối tăm biết mặt trời là gì.
Đừng các bạn ơi, đừng như con ốc sống đời lẻ loi,
Cho đôi mắt đôi tay ta không thừa (a ha)

chorus:

Này bạn ơi, chớ quên ta đang tuổi hai mươi,
Chớ ru ta như là con ốc đó
Cùng chen vai nâng cuộc sống với bao niềm vui
Này bạn ơi, chớ quên ta đang tuổi hai mươi
Chớ ru ta như là con ốc đó
Để có ích mỗi giây phút trôi qua từng ngày
Hãy cầm lấy từng phút giây
Xin đừng xin đừng đánh rơi

Tuổi hai mươi !
-----------


Thứ Hai, tháng 3 28, 2016

Facebook triết

Ông nội tôi có một trang trại nuôi gà lấy trứng. Tôi vẫn thường "soi trứng" cho ông. Cậu có biết "soi trứng" là gì không? Đó là cầm từng quả trứng, đưa lên trước ánh sáng của ngọn nến để tìm ra những điểm không hoàn hảo. Lần đầu tiên, ông bảo tôi hãy soi, chọn lọc và bỏ tất cả những quả trứng bị nứt hay có lỗi vào trong giỏ, không bán trứng tươi mà để chuyển cho cửa hàng làm bánh. Khoảng một tiếng sau, ông nội quay lại, còn tôi đã làm xong toàn bộ 300 quả trứng đầy kín giỏ. Ông ấy quát tôi đã làm cái quái quỷ gì vậy???
Thực ra, tôi đã chỉ làm đúng như lời ông dặn. Tuy nhiên, tôi tìm thấy quả trứng nào cũng có khiếm khuyết - cậu biết rồi đấy, những chỗ vỏ trứng bị mỏng này; những vết rạn mong manh như sợi tóc tơ nữa. Gì cũng vậy thôi, nếu nhìn thật đủ gần, cậu sẽ thấy mọi thứ đều có điểm yếu mà tất sẽ dẫn đến đổ vỡ, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Tôi cũng đã tìm thấy điểm yếu ở cậu. Điểm yếu ở chỗ cậu luôn là người chiến thắng.

(Fracture - Kẽ nứt,  2007)
------------
Tôi đã nhiều lần suy nghĩ tại sao mình không được tự chọn bố mẹ hay anh chị em. Rõ ràng những người này ở suốt với mình mà, việc quan trọng như vậy mà lại không được lựa chọn. Bạn bè thì có thể lựa chọn được. Áo quần, đồ ăn, trường lớp... cái gì cũng có thể lựa theo ý mình, vậy mà chỉ có gia đình là không. Tôi đã từng là một đứa trẻ luôn nghĩ về điều đó và cho rằng điều đó thật sai lầm.

Khi mình có quyền lựa chọn một việc vô cùng quan trọng khác thì những việc mà mình đã không thể lựa chọn ấy, chẳng còn ý nghĩa gì nữa, sao cũng được, ghét thì quên béng đi là xong, thích thì cùng ở với nhau. Khi nghĩ được như vậy rồi lại nhận ra là không ghét đến mức đấy. 

(Kidnap tour 1998 - Mitsuyo Kakuta)
------------

DC: Suốt bao năm qua, thầy đã chọn con kế nhiệm. Thầy đã thấy gì điều gì ở con vậy?
HP: Thầy thấy bản thân mình.
DC: Vậy sao thầy lại đẩy con đi?
HP: Vì thầy thấy quá nhiều bản thân mình (ở con).

Tiếng Anh nhiều khi diễn đạt súc tích hay thật. Hay hơn tiếng Việt mình có thể dịch ra.

Darren Cross: What did you see in me?
Dr. Hank Pym: I don’t know what you mean.
Darren Cross: All those years ago, you picked me. What did you see?
Dr. Hank Pym: I saw myself.
Darren Cross: Then why did you push me away?
Dr. Hank Pym: Because I saw too much of myself. 
(Ant man 2015)
-------------

Thứ Ba, tháng 6 28, 2011

Kỷ vật (by QuyenTTH)

Trích lại một bài viết phỏng vấn mấy món kỷ vật của mình do em QuyenTTH (Trần Thị Hạnh Quyên), trưởng phòng hành chính tổng hợp làm khi chuẩn bị dọn dẹp làm lại phòng làm việc giám đốc cho mình.
Bài viết dưới dạng báo tường, xem bằng ảnh nhé. :D. Phiên bản này được đăng trên FDM News số 98, ra ngày 28/06/2011.


Trò chuyện cùng anh Trần Đức Nghĩa

Lại lên báo Around FSOFT lần cuối cùng, hihi :D.
Cái hay ở đây là bài phỏng vấn này được làm vào ngày 27/02/2011 nhưng tận hơn 4 tháng sau, 30/06/2011, mới được đăng lên. Chất lượng thông tin vẫn gần như không cần phải thay đổi nhiều. Phỏng vấn, một lần nữa, (vâng, một lần nữa) by anh "Còi" Hoàng Sơn:

=========
Ngày 30/06/2011 là ngày làm việc cuối cùng của anh Trần Đức Nghĩa – Giám đốc FDM ở FSOFT. Around FSOFT xin gửi đến các FSOFTer những lời tâm sự của anh.  

anghia_JPG.jpg

Họ và Tên: Trần Đức Nghĩa
Năm sinh: 1977
Tốt nghiệp: Đại học Ngoại giao VN (Học viện Quan hệ Quốc tế), chuyên ngành Kinh tế Quốc tế.
Năm vào FSOFT: 1999
Năm nghỉ FSOFT: 2011
Các vị trí từng Công tác tại FSOFT: PL của SBOI Group, Division Leader của G1.D2, GĐ G13, Phó GĐ chi nhánh FSOFT-HN, Phó GĐ FJP, Trưởng VPĐD FJP-Osaka, GĐ FDM.



AF: Điều gì khiến anh đi đến quyết định nghỉ làm tại FSOFT? Việc này có khó khăn không?'

NghiaTD: Thời gian qua hình như mình bị stress về tâm lý, làm việc không thấy thoải mái để sáng tạo nữa. Cảm giác bó buộc tay chân, đầu óc. Một phần có lẽ sống không cân bằng được giữa công việc và cuộc sống xung quanh thì phải.

Quyết định việc này khó khăn quá đi chứ. 2011 này là sang năm thứ 12 mình làm ở FSOFT rồi đấy. Theo lý thuyết thì hình như là khủng hoảng tuổi 34 nên nhân đây thì muốn tìm kiếm thử thách mới bên ngoài vậy.

AF: Khoảng thời gian làm việc tại FSOFT đã mang lại cho anh những gì?

NghiaTD: Khoảng thời gian này mang lại quá nhiều thứ vì từ khi tốt nghiệp đại học mình chỉ có vào làm mỗi FSOFT đến giờ. Kiến thức, kinh nghiệm quốc tế, tất cả của 12 năm qua đều có hình bóng của FSOFT. Mình thấy thực sự biết ơn vì được làm việc trong một môi trường nhiều tình cảm và  tôn trọng cá nhân cao độ đến như vậy. FSOFT như là cái khuôn đã hun đúc bản thân mình ngày nay vậy.

AF: Là một người gắn bó với FSOFT từ khi mới ra trường, cuộc sống không FSOFT của anh từ nay sẽ như thế nào?

NghiaTD: Thì phải sống không có sự hiện diện của FSOFT đã rồi mới biết được ạ :D. Điều chắc chắn, thời gian đầu sẽ không có lương đều đều mang về cho vợ như mọi khi rồi (:D). Tuy nhiên, hầu hết các bạn bè cho đến giờ thì đều xuất phát từ đồng nghiệp FSOFT cả. Hy vọng vẫn well-connected với bạn bè.

AF: Kỷ niệm đáng nhớ nhất của anh về FSOFT? Có nhắn nhủ gì với những người ở lại?

NghiaTD: Có quá nhiều kỉ nhiệm đáng nhớ với FSOFT và tất cả 12 năm qua đều đáng trân trọng. Chắc có thời gian thì mình sẽ viết hồi ký dần dần CCB nhỉ? Khi đó CCB có đăng bài của cựu FSOFTer nữa không đây?

Nhưng có lẽ ảnh hưởng sâu sắc nhất để nhớ tới FSOFT  đến mình thì thấy vinh dự là người lập trình viên đầu tiên của FSOFT sang UK làm việc (gọi vui là Anh nhân) đầu năm 2001. Khi đó chỉ là một thanh niên Việt Nam nhà nghèo, mới ra trường làm việc được hơn 1 năm.  Cơ hội này làm thay đổi toàn bộ cái nhìn của mình về cách sống và làm việc.

Từ thực tế đó của bản thân, mình vẫn luôn động viên các bạn trẻ trong FDM làm việc phải sáng tạo hết mình, phải tận dụng mọi cơ hội để đi thật nhiều, đi ra thế giới mà "open eyes".

AF: Kế hoạch hoặc công việc sắp tới của anh là gì?

NghiaTD: Nghỉ ngơi 3 tháng ổn định lại cuộc sống cá nhân và dành tiếp 3 - 6 tháng đi tìm kiếm cơ hội mới. Gần đây, mình cũng đã đi xuyên Việt (Hà Nội – Đà Nẵng) bằng xe máy. 

AF: “FDM without NghiaTD” sẽ ra sao?

NghiaTD: Sẽ vẫn là một FDM đầy bản sắc góc cạnh, hướng tới thành công chung cho toàn bộ từng con người trong công ty. 
Happy Cuder, Happy Coding for a Better Life!

Chúc mọi người FDM luôn có thái độ lạc quan, hạnh phúc với công việc vì đó là một phần lớn cuộc sống của mỗi người và ai cũng muốn sống hạnh phúc cả.


=========

Thứ Tư, tháng 1 13, 2010

Nhân vật của 131 FSOFT lần nữa!!!

Kể từ khi lên 131 lần đầu. 6 tháng sau lại lên bản tin 131 của công ty lần nữa :D

=============

Mỗi Ngày một Nhân vật :
Trần Đức Nghĩa – Giám đốc công ty FDM
 « Xì tin » không « xì trét »

Vào làm việc tại FPT Software từ năm 1999,và kinh qua nhiều vị trí :  IT, FWB ( phòng marketing theo tên gọi hồi trước của FS), làm Coding, PL, PM và DL của G1.D8 trước…và tham gia những dự án lớn với Discovery Chanel (G1), gần nhất là dự án Nina (FDM). Trước khi về làm PM cho dự án NINA anh NghiaTD đã có 1 năm gắn bó với văn phòng Osaka.

Khác với vẻ ngoài lạnh lùng và nghiêm nghị, anh luôn thích joint vào các hoạt động ăn chơi nhày múa cùng mọi người và cống hiến hết mình và đặc biệt không ngại tra tấn mọi người bằng giọng hát chua loét hàng tiếng đồng hồ.

Con người của NghĩaTĐ có rất nhiều điểm thú vị, khiến người khác khi gặp, quen và kết bạn với anh muốn tìm hiểu khám phá. Xin được trích lại tiêu đề bài viết về anh của tác giả AnhDN : « Nghĩa TD, anh như đĩa nộm đầy ». Bạn có thể click vào đây là biết được khá nhiều điều về anh, khỏi mất công tìm hiểu khám phá.

Lý lịch trích ngang:
Họ và tên: Trần Đức Nghĩa
Ngày tháng năm sinh: 2/11/1977
Tình trạng hôn nhân: 1 vợ và 2 con (Vợ anh chính là bạn học thời đại học)
Sở thích: Mê đồ công nghệ, xe phân khổi lớn và FB
Tốt nghiệp trường Đại Học Ngoại Giao Hà Nội


=============

Thứ Năm, tháng 12 31, 2009

[Archived] Nghĩa TD thiên tài hay tai họa?


Email của 1 đồng nghiệp làm cùng từ Nhật. Về Việt Nam giờ lại làm cùng công ty (đã xin phép post vào blog để lưu trữ)

Viết tặng anh bài viết này với tất cả sức lực, tài năng, tình cảm (nhiều chiều cảm xúc).
Và xin phép được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng để quần chúng có 1 cái nhìn toàn diện hơn về chân dung NghiaTD J
Được ko anh Nghĩa nhỉ?

Hà Nội, 2/12 (kỷ niệm 1 tháng SN anh), viết trong vòng 1h đồng hồ và chỉnh sửa lại trong vòng 15p.

**********************************************************************************

Nghĩa TD thiên tài hay tai họa?

Người mà có thể biến đá ong thành ngọc bội thì chỉ có thần thánh thôi chứ người thường làm thế quái nào mà được.
Bản thân con người tự ý thức, tự khổ luyện mới có khả năng thành tài, đây lại có thể biến đá ong thành ngọc bội thì chắc chắn là thiên tài rồi.

Tôi gặp lão lần đầu tiên vào 1 ngày đẹp trời ở thành phố ĐN xinh đẹp. Lão có sắc mặt của tiền, chỉ cần biết giá trị mang lại là gì, em là ai, anh không cần biết. Nghe nói là sếp đây, hình như hồi đấy đã là Phó Giám đốc HN, tôi tự thấy mình phải nể mặt lão chút.
Xoẹt, rút từ trong túi ra là 1 em MAC to phải mấy găng tay tôi đo chả hết, gián hình 2 con gà chíp mặt trước mặt sau.
Già rồi mà còn thích cưa sừng làm nghé. Xin thề. Nhìn mặt lão, cộng với chức tước lão gánh tôi tin chắc lão tầm 35 chứ ko ít. Ấy là chuyện 3 năm về trước nhé!

Lần thứ 2, lúc này tôi đã ra HN, một hôm đang ngồi ngoan ngoãn khai timesheet sáng thứ 7, nhìn thấy tôi, lão hỏi 1 câu không thèm nhìn mặt. Rất chi là khinh người. Sao, em không vào ĐN à? Sao anh ko vào? Anh mà vào á, vợ anh nó cấm cửa. (Ấy là tôi diễn đạt lại thôi, chứ câu nói của lão bóng bẩy hơn nhiều).
Sáng nay gặp lão trong phòng GL G13, chả hiểu sao lại chui được vào đấy vì nghe đâu thiên hạ đồn bây j chỉ là PM xoàng thôi, thấy mặt như cái bị, tỏ vẻ quan tâm hỏi han sao thế thì mới dám buông 1 câu, vẫn ko nhìn mặt nhau nhé, sáng nay anh bị vợ đánh. Nói chung là sợ vợ.

Lần thứ 3 là má mì của nhóm tôi làm hồi đó dẫn tôi lên gặp lão. Nghe bảo lão đang cần tuyển lao động xuất khẩu sang Nhật.
Tự thấy mình cũng còn trẻ khỏe ham hố nên tôi xung phong đi liền. Lão nói chuyện với tôi cũng chả giúp tôi định hướng được gì.  Tôi tự hỏi sao nghe nói cái anh này ghê gớm, có ghê gớm quái gì đâu nhỉ. Nghe chừng còn không biết đời mình sẽ ra sao. Chả biết đi theo lão có nên cơm cháo gì không?
Y như rằng, sau hơn 1 năm mài gươm gươm cùn, luyện chưởng hỏng nội công tôi đành rút êm về VN bảo toàn tính mạng thì lão cũng lẽo đẽo theo về.
Thôi, chuyện này nói sau.
Nhưng mà nói chung là, không có lập trường quan điểm gì cả. Tôi tự thấy, lão chả hơn gì tôi. Giờ thì cũng chỉ là PM.
(Chuyện này thì chỉ có tôi và các bạn biết nhé, còn bị vợ gọi là Phó thường dân nữa) Tôi thấy mình hơn đứt. Ít gì tôi cũng là thường dân.

Tiếp cái chuyện gặp gỡ lần thứ 3.
Đấy, chỉ có mỗi mười mấy phút nói chuyện mà cuộc đời tôi nó rẽ cái oặt sang 1 bên, lênh đênh trôi theo lão suốt hơn 1 năm trời. Cơ khổ.
Tôi được đẩy lên lò luyện quân trên Tokyo được 1 tháng, 1 ngày lại cũng đẹp trời tôi lên tàu về Osaka theo lão.
Tôi thì vốn nữ nhi thường tình nhưng được cái ham hố, làm cái gì cũng phải quang minh chính đại đường lối rõ ràng, mới lò dò ra hỏi lão:
Anh ơi, thế xuống đấy thì em làm gì?
Lão quắc mắt nhìn tôi, thề là con bé ngây thơ vô vàn số tội, bảo, em này hỏi buồn cười thế. Người ta làm gì thì mình làm nấy.
Ớ nhưng mà ở dưới đó có mỗi Hoàn với anh, em làm thế nào?
Muốn làm thế nào thì tự nghĩ ra mà làm lấy chứ.
Úi mịe, mình nghe tiếng bảo Nghia TD training con người ta giỏi lắm. Thực ra là cái hồi mới sang ấy, cũng vì cái hào quang tỏa sáng quanh cái đầu bóng nhẫy ấy mà nhắm mắt đưa chân. Không ngờ hồi đó đúng là trẻ người non dạ quá, không để ý cái đầu lão thì bóng, ruồi đậu cũng gẫy chân chứ chơi à, mà lại đứng ngay dưới mấy ngọn nêon nó chiếu vào, ko có hào mới là lạ ý chứ.
Thôi đời con coi như con thuyền trôi từ đây!

Hơn 1 năm trôi qua.
Lão ấy bảo, ước mơ của anh là xây dựng Osaka, cũng là đóng góp mở rộng sân chơi cho Fsoft, anh ước càng nhiều người được đi nước ngoài càng tốt.
Anh mơ đến 1 ngày, 10 vạn nhân viên của mình sẽ tươi cười làm việc, chăm sóc cây cối, rau xanh trên mảnh vườn mầu mỡ.
Lúc đó tôi mới phát hiện ra lão có bệnh mơ hão!
Lão có biết đâu rằng, thời chiến tranh loạn lạc, nông dân gì, ra trận cầm súng hết. Ko muốn cũng phải làm. Ở đời, tưởng là muốn gì được nấy, thích gì làm nấy 
à?

Ấy lại có 1 hôm, đang trong phòng họp chợt thấy lão xô cửa phi ra ngoài, tay lăm lăm cái điện thoại miệng nói như hét chân nhảy tưng tưng mặt nóng bừng bừng mắt thì nảy lửa.
Chọn đi, hoặc là nó ở lại, hoặc là tôi xin nghỉ.
Nó ở đây là 1 người rất hiền lành, dịu dàng. Tôi thề. Tôi uống rượu với anh ấy rồi mà.
Được vài hôm, thấy lão cứ bứt dứt khó chịu, mặt thì ra vẻ tập trung công việc, nhưng tin tôi đi, tâm hồn chắc chắn đang treo gốc cây nào rồi.
Tôi mới lựa lời tâm sự hàn huyên thì bảo, anh cũng muốn nói chuyện với nó quá. 2 anh em đã từng ăn ở với nhau đấy chứ, anh quý nó lắm.
Tin được không nhỉ? Tôi là tôi nghi lắm. Tôi nghĩ, có khi lão ảo tưởng về mình cũng nên. Cái gì gọi là quý nhau, cái gì là hổ thét ra lửa. Hổ nhé, ko phải rồng. Dù cái thứ lão ấy quấn quanh ngón út lại là 1 con rắn vợ lùng mua cho.

Người ta hay nói: Thiên hạ đồn. Để nói về 1 sự việc nào đó ng ta biết mà ko muốn tiết lộ ai là người đưa thông tin. Tôi là tôi biết lắm. Đến oan còn có đầu, nợ còn có chủ nữa là. Lão chúa là hay tung tin đồn.1 ngày tôi chợt nghe, Anh Nghia là người hoàn toàn vô hại.  Em Thu cũng bảo anh ấy vô hại thật. Làm việc với anh 
Nghĩa gần 2 năm rồi đấy, kể ra nói thế cũng có cơ sở chứ phỏng. Dưng, tôi vốn đa nghi mà lại, bảo: Này anh, em thấy mỗi anh nói thế thôi chứ. Tự tung tin đồn về mình hả? Anh chứng minh: Này nhé, anh rượu ko, thuốc không, chè không, gái gú càng không.
Nhưng mà ai bảo với lão ấy thế là hay nhỉ.
Trai vô tửu như kỳ vô phong.
Nói chung, ko hỏng là được, chứ hư thì làm gì mà xấu.
Hoang tưởng, tự kỷ, vô hại!

Nghĩ về lão mà thiếu cái đặc điểm này thì không phải là lão. Nói lắm. Đến đau cả đầu, hết cả phần người khác. Được mỗi cái là nói cũng có duyên tí.
Cứ thử họp với lão 1 buổi mà xem.
Nếu không nói thì lão ngọ ngậy, quay bên này, ngó bên kia, trêu bạn này, liếc bạn khác. Nghe đâu cái thủa hàn vi còn cắp sách tới trường, đã từng bị cô giáo cho ngồi xung quanh toàn các bạn gái để bớt nói. (Nhưng mà cô đã sai lầm vì nhờ vụ này mà lão mới lấy được vợ)
Trong buổi họp lão nói say sưa.
Khi ai ai cũng yên lặng nhã nhặn ngắm nhìn nhau và tận hưởng cái ảo giác mọi thứ đang êm thấm thì lão bới tung hết lên. Mà lạ cái lão chọc vào chỗ nào là chỗ ấy nó lòi vấn đề ra. Đúng là hết cái sẩy thì nẩy đến cái ung. Khả năng đưa chuyện, lèo lái, thay trắng đổi đen, át vía người khác thì khó ai mà bì kịp. Kinh nghiệm xương máu là, họp với lão cứ ngồi im đi, thỉnh thoảng buông vài câu thì lão ấy cũng chú ý nghe đôi chút đấy.
Đường đường là 1 đấng nam nhi, mà cái hồi còn ở G1, xưa lắm rồi ấy, giờ thì câu chuyện nào có dính dáng đến tí sử cũng lôi chuyện đấy ra mà kể, rằng thì là ngày xưa anh mắng chúng nó sang sảng suốt cả ngày, anh bắt chúng nó làm cái này, anh bắt chúng nó test cái nọ, vặn vẹo la lỗi quát mắng là sở trường của anh.
Chưa ở đâu tôi thấy có người lấy cái niềm được nhiếc móc người khác làm niềm tự hào của mình như lão. Thử hỏi xem, có ai thích bị trách mắng ko, mà trời ơi 
lão ấy mà mắng thì thậm tệ. 1 bà chị đáng kính của tôi tâm sự: Này em ơi, chị nghe Nghĩa TD nói chuyện sao chị thấy mình xấu hổ thế, như là chị không làm được cái gì trong khi lão đã phải mất bao nhiêu công sức, bao nhiêu tâm huyết, quần quật cày bừa suốt cả ngày. Mà thử hỏi xem, ở cái G13 này, khi tôi nói tên chị ra, có ai không phục chị về khả năng làm việc kiên cường thì tôi xin đi bằng đầu xuống đất. Đấy, nói chung là, coi người khác không ra gì.

Giờ quay về làm phó thường dân rồi, có cái hôm họp post-mosterm dự án, chả hiểu thế nào anh em lên lác đác vài người trong khi dự án thì to đùng đoàng. Lão tức quá, tức quá mà ko làm gì được. Vò đầu (làm gì có tóc mà vò), bứt tai (2 thằng con tối nào nó chả đu 2 bên), cũng ko mọc thêm được người nào.
Lão tưởng lão là ai chứ?
Tưởng phong cho mấy cái chức danh Kỹ sư trưởng phụ trách thiết kế, Kỹ sư phụ trách kỹ thuật mà thành quân đội à? Lão quên à, dân Fsoft nhà mình có khác gì cái bang theo cờ khởi nghĩa, ngon thì oánh, ko thì nghi, đâu có quen chức tước đao to búa lớn làm gì. Lão nghĩ, danh có chính thì ngôn mới thuận, cơ mà ai bảo lão nghĩ thế là cả thiên hạ họ nghĩ thế? Những tưởng chém vài tướng, dẹp vài loạn quân mà làm cho tổ chức chỉnh tề ư? Sai lầm, lòng người chỉ hướng theo cái nghĩa. Lão tên là Nghĩa mà sao mãi chả hiểu cái lý đơn giản ấy nhể!
Lão cứ tự huyễn hoặc mình là coder giỏi, always coding for food, giờ đòi làm PM mà tương là ngon. Sai lầm, code giỏi chắc gì đã quản lý giỏi. Khác nhau lắm.

Ấy nói nhiều về lão tự dưng cái hình ảnh khuôn mặt lão lại hiện ra trước mặt. Thề có chúa, tôi chưa từng bao giờ nghe thấy người ta nói: Anh Nghĩa đẹp trai.
Ai mà nói thế tối về soi gương nhìn lại mình đi xem lưỡi có dài ra 3 tấc ko?
Mắt thì bé mà cận lòi. Bỏ kính ra ôi thôi gái xinh gái xấu là 1 hết. Thế mà cứ chê em này mặc xấu em kia mặt mũi đầy quốc lộ.
Đầu thì tròn mà trọc, má thì phính ra (đấy là hồi nào vợ thương, còn ko nghe lời vợ 1 hôm biết liền, mắt đỏ giấc, má bủng beo, bủng beo nhé, thật đấy, cứ nhìn kỹ lão mà xem). Mũi thì rõ to lại nằm giữa mặt. Vô cùng là thiếu cân đối. Răng thì vàng. Ko thuốc lá mà vàng răng thì chỉ có ngày bé còi cọc tong teo ốm nheo ốm nhách nên mẹ phải mua kháng sinh liều cao cho uống, không giữ gìn được nên mới thế.Cái miệng thì khóe nhếch lên mà chẳng bao giờ ngơi nghỉ, ngồi không cũng phải rau ráu vài cục đá lạnh. Tán khách hàng thì dẻo như kẹo kéo, các chàng các nàng có thông tin gì dù là bí mật cấp độ nào cũng thun thút tòi ra mà ko hề nghi ngờ lão đang là đối thủ. Cái hồi năm nảo năm nào Fsoft bình bầu gương mặt được chị em yêu thích và gương mặt bị chị em ghét. Chả biết ai là gương mặt được yêu thích, chứ gương mặt bị ghét thì chính lão.
BAT họa sỹ đã minh họa bằng hình ảnh 1 khuôn mặt béo phị đang bị ruồi nhặng bay vo ve trên đầu và cái kính ngoắc trên mũi thì vừa bị kéo vừa bị giật. Chả hiểu ai nhìn thấy sao chứ tôi thấy đúng lắm, đúng lão lắm. Cái người mà không cần nói ra cũng át hết vía những người xung quanh rồi.

Để xem lão xoay sở thế nào với cái dự án con con NINA.

Viêt đến đây mới xem lại câu mở đầu. Ấy cái câu hỏi đấy. Còn phải bàn, lão đích thị là Tai họa rồi!

Ấy còn 1 điểm nữa về lão mà sáng nay lúc hì hụi giặt quần áo tôi mới nhớ ra. Tôi cá là, lão nhận được bài này là đọc ngấu nghiến. Nếu ko phải thế tôi xin bé bằng con kiến. Ngẫm nghĩ tí mà xem, ví dụ như anh Nam, anh Lâm Phương nhé, sao tôi cứ thấy họ có cái vẻ điềm tĩnh mà cương quyết. Đối với những việc con con như ng ta viết gì về mình chắc hẳn họ cũng chẳng quan tâm lắm đâu, đọc cho vui vậy thôi. Chứ còn lão á, thì á, thù lâu nhớ dai kinh khủng khiếp.
Từ cái kim sợi chỉ đến NINA sắp bước vào trận 2 rồi phải làm gì đây, đều thường trực có trong đầu lão hết. Không hiểu cái đầu lão làm bằng cái gì nhể, lão không có quên cái gì sất ấy. Tôi thề!
Ko hiểu lão sẽ làm gì để trả thù tôi đây!
Thôi ko sao, vốn tôi với lão cũng thù hằn chồng chất rồi, có thêm tí cũng chả sao.
C'est la vie!

[Archived] NghĩaTD, anh như đĩa nộm đầy


Bài viết của Đinh Ngọc Anh, cựu nhân viên FPT Japan tại văn phòng Osaka.

---------------
Lần đầu tiên tôi gặp anh là ở phòng phỏng vấn của FJP Tokyo, và anh hiện lên trên màn hình Polycom từ Osaka. Anh có khuôn mặt tròn trĩnh, người bụ bẫm và cười toe toét khi tôi đùa. Anh chúi mặt vào máy tính và không nói lúc đó nên tôi không hiểu anh là người thế nào. Anh có vẻ có ngọn lửa nồng nhiệt để làm những việc khó, nhưng cũng sẵn sàng thiêu cháy bất cứ vật gì đi ngược đường anh đi. Tôi e ngại vế sau nên đã phỏng vấn HoànQM, lúc đó làm việc cùng anh. HoànQM đã cho tôi xem blog của anh, và đó là nhân tố quyết định đưa tôi đến với anh. Trong blog là một người bố yêu con, một người chồng yêu vợ, một con người tình cảm và có suy nghĩ sâu sắc về nhiều vấn đề của công việc, xã hội. Tôi thấy tin và thích người này, và nghĩ có thể tìm được nhiều điểm tương đồng. 


Vào FJP và làm việc cùng anh, tôi xác nhận được linh cảm về ngọn lửa nồng nhiệt của anh là đúng. Và những phỏng đoán về anh qua blog cũng đúng nốt (trong khuôn khổ giới hạn là từ quan điểm cá nhân của tôi và một số người gần anh). Có điều tôi đã không dự đoán được là: tôi không được cầm tay anh trực tiếp mà qua một lớp găng tay dày. Găng tay chất lượng rất tốt, lớp trong hoàn toàn xịn, nhưng có lớp ngoài dày và bù xù nên bất tiện trong sử dụng, ra nhiều mồ hôi. Tôi thấy mình ngày càng xa cách anh hơn qua lớp găng tay này… Và cuối cùng chuyện gì đến phải đến, tôi, chúng tôi xa anh thật. Công ty có quyết định điều chuyển anh về Việt Nam. Gần ngày đi anh lặng lẽ hơn thường ngày…
Có lẽ không có expression nào diễn tả anh chuẩn xác bằng câu: “Anh như đĩa nộm đầy”.
Đĩa nộm thịt bò của miền Bắc có nhiều thứ: đu đủ, cà rốt, bò khô, tương ớt, mắm dấm, lạc. Do vậy mà nó có đủ ngũ vị: chua cay mặn ngọt bùi.
Anh Nghĩa là người có đủ ngũ vị chua cay mặn ngọt bùi, hệt như một đĩa nộm đầy.


Anh chua vì khi anh phê phán ai, chỉ trích điều gì thì anh dùng những từ văn chương và đích xác đến lạ kỳ và gây cho người nghe những ấn tượng mạnh. Tôi có lần hỏi anh trên tàu đi Kyoto: sau anh Nghĩa hay dùng những từ có bốn chữ giống em? Hồi nhỏ anh có học giỏi văn hay đọc nhiều truyện? Anh trả lời là có tủ sách văn học của bố, nhưng điều này không giải thích cho việc anh hay dùng những từ ngữ văn vẻ ấn tượng mạnh. Tôi đưa ra lời giải đơn phương: có lẽ là năng khiếu chăng? Xin miễn nêu ví dụ về sự chua vì nó liên quan đến nhiều người.

Anh cay vì khi anh ghét ai thì ghét đến nơi đến chốn, ghét thậm ghét tệ, ghét như thể bà đẻ ghét mùi thức ăn, như mèo ghét nước lạnh. Khi anh tức thì ngọn lửa trong anh bừng lên như muốn nuốt hết tất cả mọi thứ trong tầm lan của mình. Và thật đáng ngạc nhiên, ngọn lửa này tắt rất nhanh, một lát sau là hoa sẽ nở trên đốm lửa tàn. Những lúc như thế tôi và HoànQM lại bảo nhau: anh Nghĩa nhí nhảnh nhỉ. Thực sự, tôi đã rất enjoy khi anh cay với mọi người khác, những lúc anh tức mắng mỏ cấp dưới khi họ làm sai, cho đến khi tôi cũng thành nạn nhân của ngọn lửa…

Anh mặn vì anh là người tình cảm. Chưa thấy người bố nào viết thư cho con mà đằm thắm trìu mến thế, chưa thấy người chồng nào để status Skype cho vợ là “gửi tình yêu trong nỗi nhớ” sâu lắng đến thế. Dù HoànQM có bĩu môi nói: “anh Nghĩa sến”, thì tôi cũng thực sự là có ấn tượng rất tốt về anh. Ngoài ra, anh cũng rất có trách nhiệm về lời hứa và hành vi của mình: khi hứa gì thì anh làm đến nơi đến chốn, và việc gì anh có trách nhiệm anh sẽ tìm cách giải quyết ổn thỏa…

Anh ngọt vì khi anh cần thuyết phục cấp dưới thì anh rất nhẹ nhàng tình cảm, lời nói đi sâu vào lòng người. Bình thường anh là người có high self-esteem nhưng khi đó anh thường đứng vào vị trí đồng nghiệp để nói chuyện với đối phương… Ngoài ra còn nhiều sắc thái của vị ngọt nữa, nhưng có lẽ xin để dịp khác. Tôi phục anh ở sự kiên trì trong quan hệ với cấp dưới, tôi nghĩ người như anh có thể biết củ chuối thành củ khoai, biến viên đá thô kệch thành ngọc bội. 

Anh bùi vì anh biết lắng nghe ý kiến người khác, biết dung hòa quan điểm cá nhân với quan điểm của người khác, biết chấp nhận những cái khác biệt và chắt lọc những ý kiến logic hợp lý, và ít áp đặt. Anh còn có một yếu tố mà hơi giống người Nhật ở chỗ là có omoiyari (đặt mình vào vị trí đối phương, quan tâm suy nghĩ cho đối phương). Dù yếu tố này có đôi lúc yếu đi do lúc khó khăn bận bịu nhưng điều này vẫn không làm anh bớt đi vi bùi. Tôi nghĩ nếu không quen anh trong công việc, anh đã có thể là một người bạn rất tốt.  

Nếu gặp anh trong một hoàn cảnh thuận lợi hơn, có lẽ tôi đã đi cùng được với anh một con đường dài hơn…
Nghe Khánh nói là giờ đây anh đang đắm say cùng nàng NINA mà không quan tâm đến chuyện khác nữa.
Xin chúc anh lèo lái con thuyền về tới bến, và tiếp tục xây thêm nhiều con thuyền to hơn hoành tráng hơn cho FSOFT đưa anh xa hơn ngoài biển rộng.
Chúc anh chị và hai cháu nhà anh luôn mạnh khỏe cười tươi và luôn gần nhau để anh khỏi phải “gửi tình yêu trong nỗi nhớ” nữa.
May you make the best combination of your flavors to cook the best dish for your life. Bon appetite!
Cho dù có ở đâu anh vẫn là Mộng Nghĩa thú vị của văn phòng Osaka.

Thứ Năm, tháng 7 23, 2009

Something about me!!!

Chẳng ai có thể tự nhìn được mình.
Chỉ có thể hiểu về mình qua tấm gương soi là con mắt của những người khác.

Lưu trữ lại một số bài chính thống người ta viết về mình. Khen không kiêu, chê không nản, cố gắng tiếp tục rèn dũa để không lãng phí một cuộc đời. Sống càng ngày càng có ích cho xã hội nhiều hơn.

Là nhân vật nêu lên trong bản tin 131 của CCM FSOFT số ra ngày 23/07/2009:
=========

Mỗi Ngày Một Nhân vật :

Trần Đức Nghĩa – Phó GĐ FPT JP

Tin nhanh xin giới thiệu tới các độc giả một nhân vật thú vị và không nên « bỏ qua » tại FSOFT đó là anh Trần Đức Nghĩa – NghiaTD. Anh Nghĩa cũng chính diễn giả tại FLI Club buổi sinh hoạt Ngày mai – 18h Thứ 6 ngày 24/7 tại FSO house với một chủ đề mới mẻ Attention Economy - Anh Nghĩa lựa chọn chủ đề này sau khi nghiên cứu trực tiếp từ các mảng kinh doanh liên quan tới khách hàng Nissen & Unisys và rất hi vọng sẽ được chia sẻ vấn đề này với các thành viên của FLI club cũng như những ai quan tâm. Nội dung chính gồm

-          The “new economy" and IT trend in e-commerce system.
-          “Direct Marketing" business.
Đăng kí tham dự : AnhND5@fpt.com.vn

Anh NghiaTD hiện là Phó GĐ của FJP, Trưởng Văn phòng Osaka, Phụ trách các khách hàng như Unisys; NTT Data MSE… Anh đã là một trong những thành viên đầu tiên của FSOFT ngay sau khi tốt nghiệp Đại học. Từ một « dân tiếng Anh » làm cho các thị trường tiếng Anh rồi chuyển sang làm với thị trường Nhật, anh đã tự học tiếng Nhật để hiện tại có thể giao tiếp « vô tư ».

Có rất nhiều điều để nói về anh Nghĩa không chỉ dừng ở một lãnh đạo sắc xảo, « đanh đá » nhưng sâu sắc, tinh tế, có tài mà còn ở một người chơi tranh, chơi xe phân khối lớn và chuộng đồ Apple như những đam mê tha thiết bên ngoài công việc.

Trần Đức Nghĩa – NghiaTD
Năm sinh : 1977
Năm vào FSOFT : 1999
Cựu GL của G13 ; Phó GĐ FJP ; Trưởng VP Osaka.
Tốt nghiệp : Đại học Ngoại giao VN (Học viện Quan hệ Quốc tế), chuyên ngành Kinh tế Quốc tế.
Ngôn ngữ thành thạo : English ; Japanese; French


=========