Keep moving!!! About me, about Mai, Chip and Un. About everything an ever online guy could think of to write...
Thứ Bảy, tháng 12 31, 2016
Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng...
Thứ Bảy, tháng 12 10, 2016
Mỳ cá kho (Nishinsoba - にしんそば)
Chủ Nhật, tháng 10 02, 2016
Hướng về ánh mặt trời! (日光へ行 - Go to the sunlight)
Chủ Nhật, tháng 3 14, 2010
Hớ "ngớ ngẩn"
Chủ Nhật, tháng 8 30, 2009
Đảng nào thắng lợi?
Thứ Ba, tháng 6 16, 2009
Mỳ lạnh ở Matsuyama
Thứ Sáu, tháng 2 06, 2009
"Đạo" ở Nhật...
Với sự rèn luyện quy trình và lễ nghi, người Nhật giao tiếp với nhau chữ đạo, sự thuần khiết tinh thần với nhau.
Soul -connected. Trà thảo dược ở Shibuya thật ngon.
Thứ Tư, tháng 11 26, 2008
Business ở Nhật Bản...
Thứ Bảy, tháng 9 13, 2008
Handcock - Siêu nhân cái bang... (who care?)
Siêu nhân lang thang, không già, không tuổi tác, đạn bắn không thủng, sức mạnh vô địch, kiểu muốn chết cũng không thể nào chết được, bất lực với việc không thể tàn phá cơ thể của bản thân mình. Chuyện không khác gì mấy với cảnh cụ già 80 lấy cô vợ trẻ tròn 20 tuổi ấy. Ừ,đúng là không khác mấy...
Siêu nhân là thế, nhưng hóa ra lại có đôi. Thế mới là phim Mỹ. Vợ siêu nhân, cũng là một siêu nhân, sức mạnh như nhau, chẳng già được, chẳng chết được, dao đâm cũng không thủng được. Nhưng vợ siêu nhân này trốn chạy trong vai người vợ đảm của 1 anh chàng bảnh bao, và 1 cậu con riêng kháu khỉnh.
Mà who care? Siêu nhân có cặp thì cũng là bình thường. Thế mới là phim Mỹ.
Tất nhiên là cặp này yêu nhau rồi, nhưng anh chồng siêu nhân Handcock thì bị mất trí nhớ, thế mới lạ. Đã là siêu nhân nhưng vẫn bị mất trí nhớ, quên cả vợ mình từ hơn tám chục năm trước.
Nhưng số phận cứ run rủi, hút 2 người siêu nhân xa cách này lại với nhau dù có cố ý trốn chạy. Bình thường thì sẽ được gọi là định mệnh, là destiny, là fate, vân vân và vân vân. Nhưng siêu nhân thì phải khác. Kiểu tình yêu của họ cũng siêu phàm, sẽ không phải sự cuốn hút định mệnh bởi soul/ spirit hay gì cả mà họ nói rất rõ ràng là do physics, tạm hiểu là luật tạo hóa (vật lý) trong ngữ cảnh ấy. Thế mới hay. Thế mới là phim Mỹ, Hollywood làm, không phải phim tham dự liên hoan phim châu Á. Mà who care? Tình yêu thì có sức hút đến với nhau là chuyện bình thường, đặt tên gọi là do cái gì mà chẳng vẫn sẽ là như thế.
Tình yêu có sức hút như vậy nhưng 2 siêu nhân suýt chết khi ở gần nhau. Thì ra, ở gần nhau, họ sẽ trở thành những người bình thường. Chạm mặt chốc lát không sao, đánh nhau tan nát cả một góc thành phố lớn cũng không sao, nhưng ở với nhau càng lâu, sức mạnh siêu nhân càng triệt tiêu đi, càng nhanh trở thành người bình thường. Khi đó, thì who care? Ai quan tâm đến việc siêu nhân khi không còn là siêu nhân nữa?
Hóa ra, triết lý Mỹ là vậy, tình yêu ở gần nhau thì dù có siêu phàm cũng trở thành bình thường, giống bao người khác. Siêu nhân sẽ là quá khứ, sẽ có thể già, có thể chết, có thể bị đạn bắn thủng. Nói cách khác, siêu nhân yêu cũng sẽ giống người thường thôi. Cái này không giống phim Mỹ, giống phim Á Châu hơn nhỉ? Nhưng who care? Ai quan tâm đến việc phim Mỹ nhưng giống phim Á Châu đâu?
Tình yêu đòi hỏi hy sinh? Vợ siêu nhân sắp chết, siêu nhân lại phải đi thật xa vợ mình để sức mạnh siêu nhân dần dần trở lại, để cuộc sống trở lại với người vợ. Hóa ra tình yêu đòi hỏi hy sinh cho nhau, hy sinh chính cái biểu hiện rõ rệt nhất của tình yêu (luôn ở bên nhau, luôn luôn kết nối, connecting) để cho nhau sự sống... Người vợ siêu nhân lại đi bên cạnh anh chồng bảnh bao và đứa con riêng của anh ấy, được hưởng một cuộc sống của một người vợ bình thường. Handcock lại trở lại cuộc sống lang thang với những chinh phục mới của mình.
Thôi không skype nữa, không connect, không kết nối tâm hồn xa xôi nữa. Vì một cuộc sống thật, tốt đẹp hơn cho các tâm hồn. Destiny đấy. Mà quan trọng là who care?
Đành ngồi xem phim khác để không connect. Mà thôi, không xem nữa. Who care? Ai mà đi quan tâm việc tớ không connect mà ngồi xem phim đâu?
Thứ Tư, tháng 6 11, 2008
What is Wabi-sabi (わびさび)?
Tôi cứ tự hỏi mình có cái gì hoàn hảo mà đẹp được không nhỉ?
Thứ Sáu, tháng 5 30, 2008
Tokyo tattoo và 48
Hôm nay tôi đi công tác Tokyo. 4.30 am sáng đã dậy, ăn sáng rồi lục tục đi 3 ga, để chuyển tầu tại Shin-Osaka lên Shinkansen. Khoảng 9.00 am, đã đến văn phòng công ty tại Tokyo. Sau đó đi chào hỏi khách hàng.
Tuyến Yamanote đi qua 3 ga nổi tiếng ăn chơi, thời trang là Shibuya, Harajuku và Shinjuku. Thời trang 48 ra đời cũng là một cách thông minh mà ông bạn hàng Nhật của chúng tôi chơi chữ "mã hóa" 4 (Shi) va 8 (Hara), tức là chữ cái đầu của Shibuya và Harajuku.
Tầu tuyến này giờ nào cũng chật ních người, toàn salary men và đặc biệt giới trẻ sành điệu đi chơi mua sắm đồ. Tôi dừng mắt lại một đôi Nam - Nữ (rất rất sành điệu) đặc biệt, trên cánh tay trần của cô gái có hình xăm rất lớn, kiểu như một con rồng vờn mây. Các cụ nhà ta có câu “cơm Tàu, vợ Nhật…” xem chừng không còn đúng với bối cảnh nước Nhật ngày nay nữa rồi. Hình xăm đó cũng bắt nguồn cho 1 đoạn hội thoại rất thú vị trên chuyến tàu đó:
Em: "Xăm thế này, có người xăm tên người yêu đấy. Sau không yêu anh ấy nữa thì xóa đi làm sau được".
Anh: "Xóa được nhưng có sẹo, lại phải là sẹo, đau đấy. Hay dùng đại từ thôi, kiểu như [Tôi yêu anh ấy], thế nào cũng đúng :D"
Em: "Không được, không có ý nghĩa, với lại xăm to như thế thì không xóa được đâu???"
Anh: "Vậy thì xăm tên người yêu vào đâu đấy, để không ai nhìn thấy? Vào đâu bây giờ nhỉ? Chẳng nhẽ lại vào m***"
Tôi: "Hãy xăm trong tim ấy, chẳng phải xóa mà cũng không ai biết đâu, ngoài mình ra".
Thứ Hai, tháng 5 26, 2008
Đoản khúc đêm...
Thứ Sáu, tháng 5 23, 2008
Kawaii (可愛い)

Chủ Nhật, tháng 5 18, 2008
Geisha in Osaka - 大阪の芸者
Tôi sống gần con phố mua sắm có mái che sầm uất và dài nhất ở Osaka (và có thể nói là dài nhất Nhật Bản cũng được) - Nó gọi là Tenjinbashi Shotengai(天神橋 商店街).
Tình cờ hôm vừa rồi đi làm về sớm, khoảng 19.00 thấy một bộ Kimono lướt qua đường , đi ra từ 1 chiếc xe sang trọng, buột miệng thốt lên Geisha à...
"Nhưng thực ra Geisha thì mặt phải trắng toát cơ. Mặc Kimono thôi anh ơi", cô bé đi cùng đáp lại.
(ảnh chỉ có tính chất minh họa - Maiko) :D
Nhưng đúng là Osaka và Kyoto rất nổi tiếng về Geisha, một nét truyền thống trong văn hóa của Nhật. Ở khu vực này, người ta gọi Geisha là Geiko, tiếng Việt thì không biết tìm từ gì cho thích hợp, chắc chỉ có từ kỹ nữ có thể phản ánh được đúng nhất nhỉ?
Theo định nghĩa thì Geiko chính là những chuyên gia giải trí, rất giỏi cầm - kỳ - thi - họa, đặc biệt tiếp chuyện với khách đến vô cùng tận được.
Tôi từng đến Kyoto, ở đó nhiều lần, ghé qua Gion vài lần. Gion - Kyoto vốn vẫn được coi là cái nôi của Geisha tại Nhật, Geisha chính thống. Ờ thì ở Osaka cũng là chính thống đấy, nhưng cộng đồng Geiko ở đây đặc biệt hơn, họ nói tiếng vùng thổ ngữ Osaka.
Có 4 khu vực khá lớn ở Osaka, mà mọi người sẽ có thể hay bắt gặp Geiko. Đó là Shinmachi, Horie, Nanchi và Kitashinchi. Kitashinchi thì rất gần chỗ tôi ở, chỉ cách 1 ga nếu đi Tozai line (mất khoảng 3 phút) hoặc là đi bộ thì tối đa cũng chỉ 15 phút. Kitashinchi thì rất nổi tiếng với các nightclubs, quán bar đêm, nhưng lại không phải là nơi tập trung của giới trẻ như Nanchi mà chủ yếu dành cho các business men đến giải trí, nhậu nhẹt với các khách hàng của mình . (Tất nhiên, trẻ nhưng có tiền thích làm businessmen thì vẫn đến được). Tôi lục lọi thông tin một chút trên internet thì được biết ở đây chính là cộng đồng Geisha lớn nhất trong 4 khu vực của Osaka với 15 kỹ nữ, còn Nanchi chỉ có 6 nhưng tập trung tiếp khách vào 1 nhà (gọi là trà quán - teahouse - 茶屋). Ngoài ra, lệ thường là các Geiko thường sống với nhau vào 1 cùng 1 nơi(Oki-ya 置屋) và chỉ có 1 bà cô già Obachan trông nom, chăm sóc thôi, tuyệt đối không có đàn ông sống ở đó (lý thuyết thì là thế, ko biết giờ thì thế nào rồi).
Để trở thành Geiko thì cũng phải mất tầm hơn 5 - 7 năm. Mới vào thì chỉ học việc, pha trà , điếu đóm cho các cụ thôi. Lúc đó thì gọi là Maiko. Rồi được nâng cấp dần dần thông qua cách cuốn tóc và độ dài của ống tay áo kimono. Ngoài ra còn có cái gì đó liên quan đến áo choàng ở lưng nữa do người bạn đi ngồi với geisha kể lại, tôi cũng ko nhớ rõ nữa. Khi chuyển ngữ sang Kỹ nữ Geisha và trước khi có sự ra đời của bộ phim và sách dịch Hồi kí một Geisha (Memoirs of a Geisha), thì ở Việt Nam thường coi Geisha là một đạo gì đó rất cao quý (ít ra là tôi từng gặp người nghĩ như vậy). Đến giờ thì cũng hiểu ra phần nào nhưng vẫn có người thì thái quá, coi Geisha không khác gì gái bán hoa, đứng đường, là "cái mâm sống" phủ đầy sashimi (cá tươi xát lát ăn sống luôn) để phục vụ các thực khách có dục tính "tao nhã" và một túi tiền nặng trĩu.
Tôi không đồng ý với cả 2 quan điểm thái quá như vậy. Tôi coi đó là một nét văn hóa của xã hội bị gò bó bởi nhiều lễ nghi như Nhật Bản và cũng bình thường như bao điều khác trong cuộc sống.
Phải xin trích lại với các bạn về sự khác nhau cơ bản giữa kỹ nữ và gái bán hoa trong văn học mà có lần tôi đọc ở đâu đó của 1 nhà văn trẻ, cũng lâu lâu rồi trên mạng. Chắc không vô ích để hiểu về chuyện kỹ nữ khác với gái bán hoa, mà ta còn hay gọi là đĩ, điếm, nói thế nào nhỉ? Cái khác nhau ở đây cũng giống như là khác nhau giữa cướp biển và ăn cắp vặt ấy. Cướp biển thì lấy nguyên cả con tàu, trong khi ăn cắp vặt chỉ nhặt nhạnh vài thứ lẻ tẻ người đời hở ra ngoài. Gái bán hoa thì mang thân mình đổi lấy vài xu lẻ trong khi kỹ nữ thì lột trần những người đàn ông và xé trái tim họ làm hàng trăm ngàn mảnh.
Ngẫm cũng thấy đúng cho thân phận kỹ nữ như Geisha ( hay Geiko) ở xứ Phù Tang này.










