Hiển thị các bài đăng có nhãn Event. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Event. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, tháng 11 17, 2017

Captain Hook - my UK mate!

My UK friend - Captain Alex Hook.

Năm 2001, tôi bắt đầu gặp Alex là một FC lần đầu tiên tại trụ sở European Expert, Brussel, Bỉ để trao đổi yêu cầu viết lại hệ thống quản lý contractor toàn châu Âu của Harvey Nash UK (HVN) và đưa mấy hệ thống từ Foxtran, MS Access lên Internet.
Hơn 1 năm liền sau đó, lăn lộn tại London làm kiến trúc tổng thể hệ thống trước mắt là cho toàn UK, sau đó sẽ mở rộng sang châu Âu, Úc và Mỹ. 
Con đường học tập và trở thành kiến trúc sư trưởng phần mềm với những sản phẩm đầu tay như vậy. Nó gắn liền với những giờ coding xuyên màn đêm tại Anh Quốc nhưng cũng gắn với những buổi chiều thứ 6, Happy Hour, tay cầm 1/2 pin bia đứng co ro góc phố London gần Bruton street, hoặc hôm sang chảnh thì vào làm một chai bacardi breezer ở The Coach & Horses pub cổ kính như một thói quen hàng tuần với Alex và Sarah. 

Rồi có năm lại sang London, vừa làm kiến trúc cho kênh truyền hình Discovery, vừa tiếp tục onsite cải tiến hiệu suất hệ thống của HVN. 

Thời gian tua nhanh, vèo cái đã 16 năm. Không ngờ cũng lại có một tối thứ 6 ngồi uống bia với bạn thuyền trưởng Hook. Chỉ khác lần này thì co ro trong cái rét gấp gáp đầu mùa tại Hà Nội. Chúng tôi cùng nhau nhớ lại thời máu lửa đó. Hệ thống C.M.S tôi chắp bút thiết kế, phát triển và lập trình trong suốt 5 năm đầu tiên giờ vẫn đang chạy tốt, phục vụ biz toàn cầu Anh, Mỹ, Úc, Đức, HK, JP, etc của HVN suốt hơn chục năm qua dù rất ít phải đầu tư thêm. Captain Hook nói rằng ROI hệ thống này đã là khủng khiếp, quá nhiều triệu bảng rồi, không tính nổi. Rồi thì những cái tên của các hệ thống Tempaid, Paloma, BOND, BASC, PS Finance, etc dần dần được nhắc tới.

Captain Hook thông báo, đề xuất cuối cùng của tôi về kiến trúc phần mềm liên quan đến OLTP & OLAP trước khi tôi rời dự án sang Nhật làm thì captain Hook đã phải mất thêm 2 năm để thuyết phục BoD của HVN bỏ tiền đầu tư làm. Có lẽ vì thế, hệ thống vẫn rất ổn đến tận bây giờ. 

Tôi vui miệng rằng sản phẩm kiến trúc đầu tay của mình, đến giờ, đã có thể sang trang mới, với native Cloud based Microservices. 

Tuy nhiên, Captain Hook thì vẫn có kế hoạch tiếp tục sử dụng C.M.S của 16 năm trước. Chúng tôi hẹn nhau năm 2021 sẽ gặp nhau tại London để tổ chức sinh nhật 20 năm cho hệ thống phần mềm C.M.S.

Thứ Sáu, tháng 2 10, 2017

Happy birthday, Chip!

For 11.02.2017
con yêu quý,
Một năm mới, tuổi mới của con lại đến rồi. Gà con sinh vào một ngày đặc biệt vì đảo lộn phộc với ngày cha sinh, thời khắc trung tuần tháng 2, thời khắc vừa bình yên vừa náo nức. Có người nói, thời khắc của tuần lễ tình yêu Valentine này sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng ngay cả khi vết thương dẫu được chữa khỏi, những vết sẹo sẽ vẫn còn đó, nhắc nhở con người ta về nỗi đau. Hãy nhớ đến cha, Gà con yêu quý. Hãy nhớ đến tình yêu và những ký ức bé thơ vui buồn về cha.
Nước mắt chảy xuôi, con là món quà đâù tiên quý giá nhất đời này mà cha có được. Không còn nghi ngờ gì nữa. Con bé tí tẹo đã rất khéo tay, tỉ mẩn và kỹ càng, cặn kẽ, thậm chí cầu toàn. Nhiều người bảo cầu toàn quá thì khó sống nhưng cha không đồng ý. Cứ cầu toàn, ham hiểu biết và tìm tòi sự việc đến chân tơ kẽ tóc như bản tính trời ban cho con nhé. Tri thức được xây dựng từ những thứ nhỏ bé như vậy. Và rồi, cha tin tưởng, hạnh phúc cũng chỉ cần có xuất phát điểm từ những thứ nhỏ nhoi thế thôi. Cha đủ kiên nhẫn để chờ một ngày người bạn bé xíu năm nào quay lại, và chúng ta sẽ tiếp tục rong ruổi cùng nhau lang thang trên những con đường rộng mở, vốn dĩ ông trời đã dành cho riêng chúng ta, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Hãy mạnh mẽ, hãy luôn là Gà con đầy trí tuệ, tình cảm và tinh tế nhé.
Sinh nhật này cha tặng con bài hát ưa thích "Những điều nhỏ nhoi" của Vy Oanh nè.
Có lúc tôi gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ.
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời,
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du.
Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng.
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người.
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài.
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời!

Thứ Tư, tháng 6 01, 2016

Những đồng xu vui vẻ! Happy coins of the good old memory

Lục tìm mấy thứ thấy rơi ra tờ ghi chú sticky note của quá khứ. Một trò chơi ưa thích ròng rã của ba bố con nhà Chip Un suốt cả năm trời. Được khá nhiều bạn bè ace công ty cũ giúp đỡ. 

(113+64+90+37+24)/2 =164 ???s

Câu hỏi:
Ai đoán đúng được trò gì (hay 3 dấu ? là 3 ký tự gì [tiếng Anh]) hoặc bạn bè ace nào xưa góp phần giúp đỡ còn nhớ thì xin được mời một ly cafe tri ân nhé!

Trả lời:

Giờ mình mới xin trả lời nhé. Mỗi ngày mình đi làm từ sáng sớm đến tối mịt về thì mang cho Chip một đồng xu tiền Việt Nam. Thời gian 2005 - 2008 đó, CP ta tự nhiên quay trở lại đúc xu cho bà con dùng. Mỗi ngày đi làm , mình luôn phải đi đổi tiền giấy lấy xu 200đ, hoặc 500đ, hoặc 1000đ,2000đ, 5000đ từ các đồng nghiệp làm cùng ở fsoft hay mấy quán căng-tin. Có thể Hoàng Thịnh, Nam Nguyen Nam Nguyen Hoai, hay Doan Hong Ha , Phuong Nguyen là những đối tác đổi xu quen thuộc (ko nhớ đc chính xác hoặc còn ai giúp đỡ nữa). Nhưng sư kiên nhẫn nho nhỏ luôn đem lại niềm vui bất tận cho Chip và sau đó là Ủn mỗi khi bố lạch xạch mở cửa vào nhà. Các nhóc từ rất sâu trong nhà, phi thẳng ra tận cửa đón bố và những đồng xu trên tay, nụ cười rạng rỡ. Thời gian sau, CP thu hồi xu, không lưu hành. Xem kho tàng xu của Chip Ủn thì ôxy hoá, đen xì, có đồng còn mủn như cát nên bố lại nhờ đổi lại với bà nội mang ra ngân hàng trả CP, để gửi TK cho Chip Ủn. Sẽ mãi là kỷ niệm một thời mình như chú kiến vui vẻ. Thích thật đấy!

À mà quên giải đố 164 ???s = 164 days. Thực ra phải ~ 200 days (khoảng 1 năm đi làm việc ở VN) . Do Chip không hiểu bố đi làm là gì? Thì giải thích là bố đi cày trên cánh đồng lấy xu về cho Chip Ủn. (Cuder của fsoft cũng là hình tượng nông dân đi cày, với đồng xu dưới chân là đồng xu số binary).


Thứ Năm, tháng 3 31, 2016

HPBD UN


Hi boy,
For the whole week, there is nothing else more important to me than your birthday this Thursday.
Happy birthday. I love you, boy, like I always do.
These days, even just a simple look or a touch to you gives me enough energy to going through many sleepless nights in a row.
I am getting old while you still grow up with lots of confusion from all others. Don’t worry and be a brave man that you want to be. Believe me, life is not a simple straight line ever. It actually throws curves to all with joyful tears sometimes, and with hurting smiles at other times. Don’t worry much.  anywhere, I will follow you and together we will live and learn in our special bonding way.
At the end, both of us will be fine and surely remember those breath-taking moments that we felt apart the same as if not more than the precious times being together.
Think of you always,

Because all of me
Loves all of you
I'll give my all to you
You're my end and my beginning
Even when I lose I'm winning
Because I give you all of me…

3S Radio message





Thứ Năm, tháng 2 11, 2016

HPBD CHIP!

Gà con à,
3S Radio lại bước vào mùa yêu thương đong đầy, mùa của cây đâm chồi, của cành hé nụ. Một năm qua, cậu đã lớn lên, chững chạc nhiều đấy và có lẽ cậu cũng dần dần cởi lòng mình hơn với xung quanh. Những lúc thoáng qua gặp cậu, mình vẫn cảm thấy thấy cậu sống vốn rất nội tâm với cá tính ngày càng sâu sắc hơn. Chắc hẳn cậu cũng học hỏi được rất nhiều, suy nghĩ thêm cũng rất nhiều từ những trải nghiệm trường học và trường đời. Thú thật, cậu với mình có đôi nét tương đồng đấy. Nhưng mình luôn cầu mong cậu sẽ sống thật hạnh phúc mỗi phút giây nhé.
Nhiều năm qua, mình vẫn luôn tìm kiếm, có khi gom góp những thứ rất chi nhỏ nhoi, chẳng hạn như là những con chữ để có thể nói lên mình cảm thấy thế nào. Có lẽ, mình dành quá nhiều thời gian để nghĩ nên chẳng còn gì để cất lời yêu thương bên cậu. Cả quãng đời trôi qua đi, mình vẫn cứ luôn nỗ lực để hiểu tỏ tường nhất những gì mình biết mà thôi.
Nhưng có một thứ, thật lòng mình không bao giờ muốn chia sẻ và nguyện sẽ nỗ lực không để cậu chạm tới nó hoặc nó chạm vào cậu. Đó là, cảm giác nếu chỉ có một mình thì sẽ buồn tẻ và cô đơn thế nào đâu? Những ngày tháng, không bạn bè thân thiết, không người yêu thương bên cạnh, không có ai thường xuyên lắng nghe mình trong cuộc sống đã quá dài với mình rồi …
Hết giờ làm, tan sở, mình cũng chẳng có gì phải vội vã về nhà khi mà lúc đó văn phòng hay nhà cũng giống nhau, đều vắng lặng không người. Những tối mình không ngủ được. Mình thức giấc ngồi cãi nhau nhặng xị, ồn ã với nỗi cô đơn một chập, để rồi lại làm hoà với nó khi mắt đã ngấn lệ nhớ đến cậu rồi đưa mắt ngắm ảnh cậu ngay ngắn đầu giường. 
Mình có lẽ cũng không cần nhìn quá xa xôi ngược lại quá khứ hay xuôi chiều tương lai làm gì nữa. Mình càng không muốn phải đi đến những nơi mà không cậu không ở đó, Gà con bé bỏng à.
Thời buổi hiện đại, ở công sở điện thoại di động luôn luôn vật bất ly thân. Về nhà thì cũng vậy vì nó như kiểu cứu cánh duy nhất để có thể chạm tới cậu, dù chẳng biết đến bao giờ mình mới sẽ chủ động gọi điện lại cho cậu nữa.  À cậu có biết "cái sự một mình" nó cũng làm thói quen đảo ngược không? Trước đây, khi mình cứ cảm cúm, ốm, sốt, hay mệt mỏi thì vứt bỏ điện thoại di động đi, nghỉ ngơi, chữa trị, có giai đoạn còn cứ rời công sở là cho vào balo và quên luôn sự hiện diện của nó luôn đến sáng hôm sau. Giờ thì càng ốm, càng phải cầm sẵn điện thoại, vì sợ một thân một mình rủi có sao còn bấm gọi được ngay người thân hay cấp cứu 115. "Cái sự một mình" nó đến đơn giản thế đấy.
Rồi hoặc nếu có khi nào, mình chỉ giả thuyết thôi nhé, có khi nào 2-3 ngày liền, mỗi ngày cậu chỉ cần ăn 1 bữa thôi là đủ mà không bị ai phát hiện hay nhắc nhở nữa không??? Rất có thể đấy là lúc "cái sự một mình" nó đang ghé thăm cậu. Khi ấy đừng có để kệ vậy nhé, hãy gọi mình và dù đang làm gì ở bất cứ đâu, mình sẽ đến ngay bên cậu. Vì mình đã quá hiểu “cái sự một mình” này rồi. 
Tết Bính Thân rồi có ngày đặc biệt của cậu, chúc cậu luôn trong sáng, vững vàng và hạnh phúc nhé. Thân thương nhờ 3S Radio gửi cậu bài hát “I have nothing” gắn liền với tên tuổi của diva Whitney Houston nhưng cover 5 năm trước đây của một cậu bé 12 tuổi lúc đó , Abraham Mateo.
I HAVE NOTHING, NOTHING, NOTHING IF I DON’T HAVE YOU!
THIẾU CẬU, MÌNH CHẲNG CÒN GÌ NỮA, Gà con à!

Thứ Hai, tháng 8 03, 2015

Số phận...

Sao lại vậy? Con sinh ra, ai cũng bảo con số sướng, nhưng mới lên 9 tuổi đã phải lận đận rồi.

Năm nay, hôm nay, con chuyển vào trường mới. Dù không thích nhưng bố tin con sẽ vững bước đường đi. Hãy vượt khó khăn và hoà nhập với mọi người con à. Bố sẽ luôn dõi theo bước chân con.

Con làm nốt bài trên lớp.

Bất chợt gặp lại ánh mắt con thảng thốt.

Thứ Bảy, tháng 2 14, 2015

Gửi một Valentine buồn!

Ngày 11.02


Con trai à,
Chiều xuống gió lạnh, lái xe lòng vòng về khu phố cổ Hà Nội thân yêu mà đường đông thế.
Ông Công ông Táo cưỡi cá chép đi đường thuỷ hết chứ đâu ra đường bộ mà chỗ nào cũng tắc nghẽn. Nhích từng centimet qua ngã tư, sự vội vàng hối hả tan biến khi từ radio phát lên 1 giai điệu buồn lần đầu nghe mà sao cha cứ cảm thấy thân thuộc từ lâu lắm rồi.

Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình

"Loay hoay giữa thành phố không màu" rồi cha cũng đã về đến chốn xưa, bao lần đứng chờ mẹ con trong tối Valentine.

Ngày 11.02: Sinh nhật con trai lớn, cha cố mang một chút ấm áp đến nhưng chắc không thể đủ đầy như xưa kia khi con còn nhỏ bé, ngọ ngoạy trong vòng tay cha.
Ngày 12.02
Ngày 13.02
Ngày 14.02: Chợt nhận ra hôm nay đã đến ngày Valentine. Năm nay Valentine đến cùng với Tết sớm. Chắc ngoài kia, dòng người lớn đang yêu sẽ hối hả trôi, va vào nhau trên đường đời như cha mẹ các con ngày xưa nào đấy.

Với bao người lớn ấy , Valentine có lẽ là một khởi đầu của một chặng đường kiếm tìm hạnh phúc.  Với cha, 3S Radio cũng sẽ vang lên giai điệu thân quen nhưng dòng đời ấy cha không còn ai nữa để kiếm tìm. Bao lâu nay cha khắc khoải tìm lại chính mình mỗi khi khép lại một ngày làm việc.

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi...
Người lớn cô đơn, tự mình trong bao nghĩ suy



Trong một chiều Valentine buồn, chỉ chợt nhớ con nhiều, con trai à.


Thứ Bảy, tháng 1 10, 2015

Ngẵn tũn - Gà cõng phí

Đọc tin VNE, quay sang hỏi anh bạn thân tổng giám đốc một công ty con con ngồi kế bên:
- Một con gà Việt phải cõng 14 loại phí thì không hiểu 1 TGD doanh nghiệp Việt cõng bao nhiêu phí nhỉ?

TGD điềm tĩnh trả lời:
- Thêm ít nhất hơn Gà một loại phí để nuôi bọn thu phí Gà.

Khoe gà sạch dòng dõi 3 KHÔNG: KHÔNG cám, KHÔNG nhốt chuồng chỉ thả rong trong khuôn viên 7000m2 và đặc biệt KHÔNG chịu phí!


DIY herbal medicine treatment

Liệu pháp tự trị giải quyết được đau gót chân Achilles khá nhanh.
Nguyên liệu chính là lá cây con khỉ, rửa sạch, giã giập rồi ghép với bông gạc, đặt lên ngăn đá tủ lạnh cho cứng lại và se bề mặt.
Chỉ sau 3 ngày đắp thuốc, chân đã giảm hẳn đau, đi lại tương đối bình thường được.

Thông tin về cây thuốc này ngày càng nhiều. Cây con khỉ hay còn gọi là xuân hoa có tên khoa học là Pseuderanthemum palatiferum (Nees) Radlk. Qua nghiên cứu cho thấy thành phần hoá học của cây có các chất sau (xếp theo thứ tự từ nhiều đến ít): Sterol, đường tự do, carotenoit, flavonoit, axít hữu cơ, vết saponin và vết chất béo. Thử nghiệm cho thấy cây xuân hoa không độc và không thấy có biểu hiện khác thường nào đối với người dùng.
Cây có tên dân gian là "cây con khỉ" do sự quan sát khi khỉ bị thương trong rừng hoặc khỉ con ngã thì thường lấy lá cây này nhai và đắp lên vết thương. Vốn ít khi tin vào sự hiệu nghiệm ngay lập tức của thuốc nam, tôi lần này thì tâm phục, khẩu phục khi 2 lần liên tiếp chứng kiến hiệu quả tức thì trong vòng 6-8 tiếng của liều thuốc đắp giản đơn này.



Gót chân đỡ thì giờ là bị cháy xém phần da bên trên gót chân sau mấy liều trị liệu đắp thuốc con khỉ. Đắp thuốc lạnh mà cháy hơn là bị bỏng thì cũng ghê răng phết :D

Lại phải chờ một thời gian nữa mới bình phục được.


Thứ Tư, tháng 12 31, 2014

Hào khí Việt - Tinh Hoa Nhật

Hào khí Việt hay Hào nhoáng Việt???

Orient Watch - Phiên bản kỷ niệm 40 năm thống nhất đất nước 1975/2015 trở thành món quà tôi tặng cho mình vào một năm chẳng ra gì. 
Thôi thì, cám ơn bạn tặng cho mình một câu chuyện trong công việc, một ước nguyện trong cuộc đời. Mong sớm thành sự thật!
=====
Ngày kết 2014, đánh dấu một năm suôn sẻ trong công việc, trắc trở trong cuộc sống với món quà tặng không kém phần bất ngờ từ một người bạn thân thiết âm thầm rảo bước cùng suốt 37 năm qua.
xxx
2014 is coming to its last day, denoting myself a smooth ride at work, clumsy walks in life and surprisingly sparkle gift from a dear friend who silently travels along with me over the past 37 years.
Happy Gifting!

Có vẻ như mở màn cho việc kinh doanh của các nhà sản xuất nhỉ dựa trên cảm giác tinh thần ái quốc của người mua:

Chủ Nhật, tháng 12 28, 2014

Gót chân Axin (Achilles Tendocalcaneal bursitis)

Hồi tháng 9, tự nhiên bị đau gót chân, đếch đi lại được.
Khám bảo viêm chùm gân do vận động mạnh, chắc do dắt mấy xe PKL. Vẫn tập tễnh đi du lịch châu Âu về . Thêm 1 tháng sau thì thấy khỏi hẳn.
Noel, tự nhiên có người hỏi thăm về cái gót chân, thế là bắt đầu đau đúng chỗ cũ, tưởng mình mắc bệnh tưởng, "tự kỷ ám thị" với sức mạnh tâm lý quá lớn.
Lên mạng kiểm tra, self-help treatment services thì phát hiện ra có vẻ mình bị đau gót chân Axin (Achilles Tendon). Bố khỉ! Lại ngồi nhà và hạn chế di chuyển, hoạt động mạnh. Lọ mọ ra câu chuyện tân cổ Hy Lạp xưa đại ý là:

Nữ thần Thetis, sau 6 lần vụng về lấy con mình thử nghiệm hỏng (chết thui cả 6 trong lửa thần Prometheus) thì đến đứa thứ 7 là Achilles thì ôm xuống âm phủ. Thetis nắm lấy gót chân Achilles, dốc ngược đầu con xuống rồi nhúng toàn bộ thân hình con ngập trong nước sông thiêng âm phủ Styx. Kể từ đó, Achilles trở nên mình đồng da sắt, không gươm giáo nào có thể đâm thủng, sát thương được (mẹ đánh cũng chẳng đau gì ấy nhỉ).
Tuy vậy, Thetis (quả là vụng thối vụng thiên) đã phạm phải một sai lầm tử đạo: nơi gót chân Achilles mà nữ thần nắm lấy để nhúng con xuống sông đã không được nhúng vào nước. Đó cũng là chỗ duy nhất trên người Achilles có thể bị tổn thương. Từ tích này đã xuất hiện thuật ngữ “gót chân Achilles”, để chỉ một điểm yếu chí mạng nào đó có thể khiến người ta phải trả giá đắt khi cứ tưởng rằng mọi sự đã được bảo vệ chu đáo!


Tôi tạm kết một cái luận khác theo kinh nghiệm đời mình bây giờ là: ý các thần Hy Lạp cho rằng từ ngàn đời xưa chỗ hiểm nguy nhất của các cậu con trai cũng chính đúng chỗ mà các bà mẹ cứ nắm giữ khư khư lấy đứa con mình, chính là gót chân Achilles của nhân loại đấy. :D

Nhưng rõ ràng là mẹ mình vô cùng yêu con và không phạm sai lầm ngớ ngẩn trên đâu. Thế mà vẫn bị đau gân gót Achilles là sao :D


Bà chị làm cùng tập toẹ trong nghành giáo dục mô tả rất giàu hình ảnh chuyên môn: "Nghĩa đau thật nhỉ, đi kiểu chân vẽ, chân xoá thế kia à, phải đi khám viện ngay thôi"
Cười thấy cả Achilles luôn!

Thứ Bảy, tháng 12 27, 2014

Ngắn tũn!!!

(học tập phong cách chị Hậu khảo cổ)

Alo!
Căng thẳng. Chip và em về ngoại với mẹ. Chủ nhật bố hay qua đón đi chơi.
Lần đi chơi trước, Chip giao hẹn "Cuối tuần tới, mẹ nói con đi chơi với mẹ, bố không đón nhé".
"Ừ. Bố theo ý con".
Một tuần trôi nhanh.Thứ 7. Mai là chủ nhật.
Chip lần đầu tiên alo cho bố bằng mobilephone của riêng mình.
"Em ốm, con đi được nhưng con không đi, để Tết đi một lượt, bố đừng đón con nhé. bla..bla..bla... Bố nói chuyện với em."
"...Các con nghỉ cho khoẻ, giữ gìn đừng ốm nhé. Ừ. Bố theo ý con.".
Alo chấm hết. Máy chưa dập nhưng con đã buông máy.
Bố đành bật loa ngoài cố nghe vớt vát giọng ku con cho đỡ nhớ.

Giọng con xa xa hoà trong tiếng hát, tiếng nhạc: "Xong. Mai đi chơi được rồi".
Bố :(((  :-)))
(thực ra chân bố cà nhắc mấy ngày nay rồi, muốn cũng có đi được đâu).


=============

Chị.
Là vợ của anh. Anh là một người nổi tiếng, một đại gia chân chính.
Chị là một giảng viên DH giỏi, một khoa học gia và một hoạ sỹ đa tài.
Hơn hết, với em, chị là người rất giàu tình cảm, một mình cam chịu nhiều đau khổ và cũng đã vững vàng vượt qua. Ai cũng có lúc cùng cực của đau khổ. Khi đó em vẫn đến bên chị, dù chỉ biết ngồi nghe. Vậy cũng đủ với chị.
Giờ đây, Lúc em cô đơn buồn khổ nhất, chị đến bên em, khuyên em hai chữ "chấp nhận" để cùng sống tốt hơn. Em đang thấm dần!

Dáng chị lại tất bật đi. Luôn vì người khác. Đó mới là cuộc sống!

“The worst loneliness is to not be comfortable with yourself.” -- Mark Twain



Thứ Ba, tháng 12 23, 2014

3S XMAS greeting 2014-2015

=============
EN:
(Season greetings)
Another Christmas season comes, bringing along with it hopes, joys and happiness to everyone around the world.
Wishing you and your beloved ones a meaningful merry Christmas and Happy New Year.

Christmas, in its true meaning for me, is for Sharing and Giving
Again, looking forward to sharing the happiness of being ups and downs with you in a more cloudy and so, adventurous year of 2015.

=============
JP:
(季節のご挨拶)

お世話になっております。3Sのギアです。
今年もいよいよクリスマスシーズンが訪れ、
世界中の人々に希望や喜びや幸せをもたらしてきています。
あなたとあなたの愛する人にクリスマスと新年にご多幸をお祈り申し上げます。
私にとっては、クリスマスそのものの真の意味は「共有したり、与えたりする」ということだと思います。
さて、より大変で冒険的な2015年の浮き沈みを体験する幸せを共にすることを楽しみにしております。

宜しくお願い致します。

=============


Chủ Nhật, tháng 12 21, 2014

Ai sẽ khóc khi bạn qua đời?

Lâu lắm rồi mới có dịp đủ lâu, đủ cô đơn để quyết tâm quay lại cái thời đọc 2 -3 cuốn sách song song cùng lúc. Một "Kinh dịch", một "Nói sao cho trẻ chịu học" và "Who will cry when you die?". À còn 101 truyện cực ngắn của Nguyễn Thị Hậu. Chắc phải đọc 1 - 2 lượt gì đó may ra thấm tý gì. Cuốn thứ 3 của Robin Sharma, cũng là tác giải cuốn "The Monk who sold his Ferrari" thì thực sự lôi cuốn bạn lúc này. Đồng điệu với bạn lúc này lắm!

Thực ra, khi bạn chết, bạn liệu còn nhìn thấy ai khóc mình không? Nên chăng, khi bạn vẫn đang sống đây, hãy sống sao đó để có ai đấy chết điếng một phần mỗi khi bạn khóc không? (when you are still alive, who will die a little every times you cry?). Càng ngày càng thích đọc cái gì ngắn, nhanh gọn nhưng ngẫm và ngấm lâu. Thêm tuổi thì trái tính với trước vì bạn vốn hay lê thê dài dòng khi đụng chạm văn tự.  Who will cry when you die mang cho bạn 101 triết lý, góc nhìn trong đời thường mà phải vấp ngã rồi bạn mới nghiệm thấy hết được. Đọc cuốn sách hay, bạn lại có một cơ hội nữa được selfie bằng những lăng kính triết lý này.
=======
Trích đoạn:

(6) Develop an Honesty Philosophy  (Who will cry when you die - Robin Sharma)

We live in a world of broken promises. We live in a time when people treat their words lightly. We tell a friend we will call her next week for lunch knowing full well we do not have the time to do so. We promise a co – worker we will bring in that new book we love so much knowing full well that we never lend out our books. And we promise ourselves this will be the year we will get back into shape, simplify our lives and have more fun without any real intention of making the deep life changes necessary to achieve these goals.
Saying things we don’t really mean becomes a habit when we practice it long enough. The real problem is that when you don’t keep your word, you lose credibility. When you lose credibility, you break the bonds of trust. And breaking the bonds of trust ultimately leads to a string of broken relationships.
To develop an honesty philosophy, begin to monitor how many small untruths you tell over the course of a week. Go on what I call a “truth fast” for the next seven days and vow to be completely honest in all your dealings with others – and with yourself. Every time you fail to do the right thing, you fuel the habit of doing the wrong thing. Every time you do not tell the truth, you feed the habit of being untruthful. When you promise someone you will do something, do it. Be a person of your word rather than being “all talk and no action.” As Mother Teresa said, “there should be less talk; a preaching point is not a meeting point. What do you do then? Take a broom and clean someone’s house. That says enough.

Tạm dịch:
Chúng ta đang sống trong một thế giới của những lời hứa hão. Chúng ta sống trong thời mà người ta coi nhẹ lời nói của mình. Ta bảo một cô bạn là sẽ gọi cô ấy tuần tới đi ăn trưa với nhau mà biết chắc chắn rằng sẽ không có thời gian làm vậy. Ta hứa với đồng nghiệp sẽ mang cuốn sách mới rất hay mà ta thích lắm cho bạn mượn nhưng trong lòng biết chắc chắn rằng chẳng mang cho mượn sách đâu. Và ta tự hứa năm nay ta sẽ chỉnh đốn lại mình, đơn giản hoá cuộc sống và có nhiều dịp vui vẻ hơn mà chẳng thực lòng có ý định sẽ thay đổi sâu sắc cuộc đời mình để đạt được những mục tiêu đó.
Cứ mãi nói những điều mà mình chẳng định giữ lời sẽ trở thành thói quen nếu làm thế đủ lâu. Vấn để thực chất chính ở chỗ khi không biết giữ lời, ta sẽ đánh mất uy tín. Khi mất uy tín, ta phá vỡ niềm tin. Mà khi phá vỡ niềm tin thì cuối cùng cũng sẽ dẫn đến chuỗi đổ vỡ của các mối quan hệ...

Để phát triển một triết lý sống chân thực, hãy bắt đầu theo dõi xem có bao nhiêu điều không chân thật mà bạn nói trong suốt một tuần. Hãy tiếp tục cái mà tôi gọi là "sự thật thật nhanh" trong bảy ngày tiếp theo và thề sẽ hoàn toàn trung thực trong mọi giao dịch của bạn với người khác - và với chính bản thân bạn. Mỗi khi bạn không làm điều đúng, bạn đã khuyến khích thói quen làm sai. Mỗi khi bạn không nói sự thật, bạn đã nuôi dưỡng thói quen là không trung thực. Khi bạn hứa với ai đó bạn sẽ làm gì đó, hãy làm điều đó. Hãy là người biết giữ lời của bạn thay vì "nói chuyện và không hành động." Như Mẹ Teresa đã nói, "Nên kiệm lời đi chút; thuyết giảng không phải là mục đích chính của mọi cuộc gặp. Sau đó bạn làm gì? Lấy cây chổi và lau nhà đi. Nói thế là đủ rồi!"
=======

Thứ Bảy, tháng 12 20, 2014

Giáng sinh lạnh!

Lại một giáng sinh sắp tới.
Trời Hà Nội năm nay ẩm ương. Trưa nắng gắt đôi tiếng lên như gắng gượng yếu ớt sưởi ấm quả địa cầu vốn đã lạnh lẽo.
Giáng sinh năm nào, tiếng nói, tiếng cười líu tíu. Miss you so much, boys! You are my reason to live on! (https://www.youtube.com/watch?v=0cAZlgE9r3E)


Giáng sinh năm nay lạnh lẽo đơn lẻ, chỉ tâm tình với quả bóng hơi có in dòng chữ "tự trọng" bị bơm căng, chỉ chực nổ tung.


À cũng còn cái bóng nữa!
Cả ngày ngoài ánh sáng, cái bóng đẹp hoàn hảo lắm. Nó luôn bám dính và song hành ngay sau bạn.
Nắng giữa trưa, cái bóng sẽ không còn che chắn, lót đường, bọc hậu cho ai được nữa. Có khi chỉ là 1 viền mờ bị dẫm đạp dưới bước chân đi, cũng chẳng đủ bao bọc chính bạn ấy.
Tối về, chỉ còn lại một thực tại rách nát, han rỉ, bóng đã đi đường bóng rồi.

Chờ một tia sáng ngày mới hay chờ gặp lại cái bóng của mình???

Thứ Tư, tháng 12 03, 2014

Meaningless time of life!

Cuộc sống càng ngày càng trở nên vô nghĩa!!!

Bạn có thể thành công tương đối ngoài đời. Bạn kiếm được tiền nuôi gia đình, tự lập cho cuộc sống của mình.
Nhưng rồi một ngày, bạn chợt nhận ra rằng những gì bạn vun vén, xây đắp không thuộc về bạn.
Rồi một ngày, bạn thấy hạnh phúc tuột khỏi tay mình.
Bạn nghĩ thật nhiều...
Bạn đổ lỗi cho khủng hoảng tuổi trung niên (mid-life crisis). Đổ lỗi cho cái tuổi có can "Đinh" cứng đầu, bướng bỉnh, nóng nảy.
Bạn lao vào công việc, xây dựng cơ sở, bệ phóng cho nhiều người và cũng là cho lũ tương lai của bạn.
Nhưng rồi, cái tương lai ấy không thuộc về bạn, nó có vẻ không cần đến bạn, không cần những nỗ lực của bạn.
Nó coi thường nỗ lực của bạn.
Nó coi thường bạn. Nó cho rằng bạn rất xấu. Xấu đến mức không còn khả năng làm hình mẫu cho nó.

Bạn đau khổ, giằng co và dằn vặt bởi nhiều luồng suy nghĩ. Bạn là người tốt? Bạn là người xấu? Tốt được đến đâu? Xấu đến mức nào?

Ngoài xã hội, bạn vẫn đang tiếp tục có những thành công mới, vẫn là chỗ dựa cho cả bộ máy kinh doanh của công ty bạn.
Về đến nhà, bạn chỉ còn là cái bóng. Bạn thấy không còn ai hiểu bạn. Bạn muốn lũ nhóc phát triển tốt đẹp nhất, chỉnh chu, tự lập. Chúng là tương lai của bạn nên chắc chắn phải tốt hơn những gì bạn đã làm được. Nhưng bạn thấy dần bị vuột mất khỏi tầm tay. Tâm tưởng bạn như "con thú" bị tổn thương.
Bạn tự mua vui bằng những mua sắm online bất tận. Bạn tự mua vui bằng những chuyến đi chơi, đi phượt hay công cán dài ngày. Bạn bắt đầu đắm chìm trong thế giới của riêng bạn, nơi bạn thấy tương lai của bạn không bị che phủ bởi sự u ám, rũ rượi.
Nhiều tháng qua, bạn sống như vậy, niềm vui chỉ có từ công việc, bạn bè. Nụ cười tắt từ lâu mỗi khi đặt chân về nhà. Bên trong bạn, niềm tin vào cái tốt đã đổ vỡ, suy sụp. Bạn chỉ còn cái vỏ rỗng bằng băng đá. Bạn xấu đến vậy sao???

Tinh thần bạn kiệt quệ!

Bạn cố gắng giữ đầu óc còn vận động bằng cách ngồi lỳ 12 tiếng đến 16 tiếng tại văn phòng lập trình iOS application. Một dạng dopping giúp quên đi những suy nghĩ tồi tệ. 
Bạn thành "chuyên gia" iOS bất đắc dĩ. Bạn tự an ủi mình vẫn còn học được để tạo dựng giá trị cuộc sống bằng 2 bàn tay và khối óc của mình. Giá trị của cuộc sống con người, không phải của chính bạn vì nó đã là con số 0 từ lâu rồi.
Công ty gọi đùa bạn là "siêu nhân", là IT superman. Về nhà, bạn còn không được là cái bóng của chính bạn.

Và bạn quyết định cần một khởi đầu mới, chỉ đi tới những nơi nhận thấy giá trị của bạn.




Thứ Năm, tháng 11 13, 2014

DOC: Day of Compassion - Cousera Social Psychology 2014

Hôm nay ngồi bị mấy bạn thân chuốc rượu say, con đã bật khóc khi nói chuyện về bố.
Những lần bất đồng quan điểm, từ mặt nhau quá nhiều. Tuổi thơ đòn roi từ bố cũng quá nhiều. Nhưng đến khi gần 40 tuổi con đã đủ để hiểu tất cả những cái đó không là gì với tình thương của bố. Con yêu bố & mẹ! Bố hãy tiếp tục mạnh mẽ chiến thắng mọi bệnh tật và ở lại thật lâu trên đời này với con bố nhé.



=============
Bài luận khi học môn "Tâm lý xã hội" Coursera. Điểm tuyệt đối 14/14 không khó chỉ trong vài tiếng. Để đạt được chỉ cần nói thật lòng mình, sống thật với chính suy nghĩ của mình mà thôi.

Day of Compassion:

- IT IS NOT CONSIDERED FOR D.O.C AWARD PLEASE -

I live in Hanoi, Vietnam, an Asian developing country. My father and I used to be best friends under the same house till I got married 10 years ago. Now I am living with my wife and 2 kids in a different mansion, roughly 1 hour-drive from him. From the long unresolved dispute due to the my marriage over 10 years as well as the time I have spent with him less, I feel there is a growing big distance over the time. He is getting old at 78 and quite weak by now.
Taking chance from the Day of Compassion, I feel there is a need to do something for the improvement of the good old day relationship.

I start a DOC by coming to his house, talking and listening to him. I guessed by now, I can define Compassion is not only "to suffer with" as Dr. Scott mentioned in the lingual explanation, but also for me, it is "to listen to somebody with whole heart". I have never listened to him that much in the last 10 years as I used to be. Soon, I decided my DOC is not just 24 hours but the next 72 hours, canceling all works and arranging a trip back to his hometown, driving him about 300 miles back to Tru Lien, Ha Tinh, a poor village in the Central of Vietnam where he spent 20 years of his childhood. During the 8 hour-driving, he was so excited and talk a lots to me and I clearly felt the happiness and joys from him that I have rarely seen for long. It has been several years he could not come back to hometown with his son. Normally, I acted as bystander- not response (lecture 6.1 - Bystander Intervention...) for most things, as there are my aunts and uncles or sister and my brother-in-law, who can take days-off to be back to hometown. Sadly, so far, non of us have succeeded doing so with lots of reasons and excuse till this. Causal Attribution theory kicked-in here for what I am doing (Kelly's causal attribution theory- Dr.Scott' lecture 2.1: The Whys and Wherefores of Behavior)
Low consensus: I am the one to do it now (at least first among relatives of Dad)
High distinctiveness: This is different decision in comparison to may other times.
Low consistency: it is particular occasion while many times previously, i acted differently. I hope from now on, it will be higher consistency for this kind of act.
I guess the "salience" here is actually the DOC assignment, which triggered this wonderful experience of mine. Thanks to Dr. Scott to bring me this concept & practice.

By picking a trip to hometown, I open more chance for the "third side is us" to work out itself, whereas, my dad and I could easily find a common agreement and can be immersed in the love of village-ship. (TED talk by Dr. William Ury: "The third side is us"Lecture 6.1: Halting the Lions of War by Taking the Third Side).
This time, I decided a difference and really enjoy myself very much that I did this. No more excuse for being over-occupied by works and responsibilities at work.
Maybe, I just generalize things a bit that even in a small community, villagers like my dad had, I think the more emotion-connections you build the less act of violence and terrorism against each other. That might also illustrate the least developed countries have less terrorism (stated by Dr. Scott's lecture 6.3: Countering Terrorism: Is Psychology Mightier than the Sword?). This might be even true in current Vietnam society, the more remote village is, the less act of violence as in the noisy, crowded city. It is neither the backward nor lack of information, it is the emotional bound lines that link people in a closer community together.
I like the "DOC me" and I will definitely do practice more DOC till it becomes my norm. I could not imagine that a "work-a-hollic me" can really enjoy the trip so far and the happiness over some days off from my daily works at office. The happiness to everyone surrounded  is benefits over the cost of some over-time working.
Of course, my Dad and the hometown neighborhood noticed the different immediately. Everybody seems to be happy to see me and express an overwhelming emotion to me and my Dad.
Now, I am writing this assignment from this remote village on my iPad, powered by my car battery and 3G connection in order to complete and send over after my approximately 48 hours of DOC. I definitely bring my wife and two son back here to encourage everybody in the family to share the feeling of being in an old community of "village-ship".
And to further encourage other relatives to do this, I will make this act consistent overtime by fixing a periodical schedule to keep coming back with Dad at least once every year as long as my Dad's health permits. (Consistency is the 4th key factor in science of persuasion, lecture 2.7: Secrets from the Science of Persuasion by Dr. Cialdini and Steve Martin).
The humming bird story in the lecture reminded me about my trip right after the Fukushima crisis in Japan wearing a humming bird printed t-shirt in a movement of my Japanese friend to show my support to Japan people, where my family and I spend part of my life living there.I am proud that I did that why many others advised me about its dangers and not to do so. That persuasive act also helps sustaining the growth of my software outsource business to Japan for now (#1 Reciprocity).

To end this assignment, I would like to re-quote Mahatma Ghandi's saying: “Whatever you do will be insignificant, but it is very important that you do it.
Yes, I did this time. I hope to have more DOC in my life.

 Nhận xét:

peer 1  Well done! Your definition of compassion is creative, and your analysis is very clear and insightful. Besides, your opinions and conclusions are logical and reasonable. The reason I took off 1 point is that I think the positive impact of your compassionate activities is not very profound. I appreciate your devotion to your father, hope your family happy, perfect and harmonious!
peer 2  Hi there!!! It was truly amazing to see how you used you DAY OF COMPASSION to reunite with your father. I have to say that it was a touching story and the concepts of psychology were perfectly explained. And I don't think that we need more DOC to show such compassion anymore as we can fully understand it's value now ,so we can try to live compassionately throughout. I really hope that you win the DOC award. ALL THE BEST!!!
peer 3  Dear fellow student! How touching was your day of compassion! I have to admit I did also a "thank you letter" and the experience was also very rewarding and I think I can nearly understand you ( however mine was not written to my Dad so probably you have gone through a bigger emotional roller coaster). I also liked Ghandi's quote. Hope your realtionship with your dad will continue growing. Kind regards.
peer 4  Congratulations, I am so happy for you and your father. It must feel good to have your relationship restored! I think you had a wonderful 48 hours of Compassion and I can only hope you will succeed in making this a way of living! I think your essay was well written en very clear. I wish you all the best!
peer 5  The writer seem to have got the most out of the day of compassion. The job done is well deserved for appreciation and excellent. The effort made is superb and the outcome is fantastic. If this could be the sole benefit of this course then this course is worth being offered again and again. If the moderator is viewing this comment, I would like to nominate my friend for the DAY OF COMPASSION special award.

Your effective grade is 14
Your unadjusted grade is 14, which is simply the grade you received from your peers.

See below for details

Thứ Ba, tháng 12 31, 2013

Goodbye 2013 - tâm sự một "nông dân"

Năm 2013 là một nốt trầm. Người ta hay nói nốt trầm là để tạo thế, lấy đà cho năm tới. Trong năm 2014, hay cùng cố gắng tạo những nốt cao high pitch trong cuộc sống của mỗi người nhé. 

Kết năm, tôi chọn một chuyến về quê nhà thanh thản để hiểu mình hơn. Với làng quê, mọi thứ trở nên trong trẻo, rõ ràng. Tự thấy còn cần nhiều nỗ lực hơn nữa trong năm tới. 

Đêm trước, nhà anh tôi ở quê bị trộm vào chuồng gà bắt mất sạch 27 con gà để dành cho dịp Tết. Gần 45 ký gà ăn toàn thóc đấy ít ỏi gì đâu. Tôi biết anh buồn nhiều nhưng vẫn tiếp tục tin vào một ngày mới cùng với lao động chăm chỉ sẽ vượt qua được hết mọi khó khăn. Anh bận luôn chân, luôn tay. Sau lễ làm giỗ hết khó bác tôi, anh tâm sự "Chết chưa phải là hết, không thể là hết, mà còn gì sau đấy nữa nên hãy sống làm sao cho đúng để chết chưa phải là hết.
Là "doanh dân", tôi bất chợt thấy đồng cảm quá chừng. 

Năm mới đến rồi, dù doanh dân lão đời hay mới khởi nghiệp, hãy mừng vì chúng ta đã dũng cảm vượt qua đầy ngoạn mục. Những ai còn mắc lại, hãy giữ ý chí gắng tiếp bước vững mạnh hơn hoặc làm lại từ đầu nhé. 

Cây bật gốc, phần rễ còn lại vẫn bám chặt và lá vẫn xanh tươi vươn lên đầy sức sống.

Thứ Ba, tháng 12 24, 2013

3S XMas greeting 2013-2014

=============
EN: 
(Season greetings)
Elves start a busy working cycle to support Santa Claus to bring happiness to everyone round the earth.
There does not exist snowflake in Vietnam to enjoy a real White Christmas holiday but at 3S, we are working diligently in the festive atmosphere to continue delivering good quality software services to customers around as our own way of celebration. 
Each beautiful, unique snowflake will bring our wish up high. May I touch an imaginative one and say: “Wish you and your beloved ones a meaningful merry Christmas and Happy New Year in 2014! “.
With your supportive and guiding connection, one day, we will be able to touch a real snowflake and wish happiness to all.

=============
VN: 
(Chúc mừng giáng sinh)
Các gia tinh bắt đầu một vòng quay bận rộn hỗ trợ ông già Noel mang hạnh phúc đến khắp nơi.
Ở Việt Nam không có bông tuyết để có thể cảm nhận một kỳ lễ Giáng Sinh trắng tuyết mà 3S chúng tôi sẽ vẫn làm việc chăm chỉ trong bầu không khí lễ hội tiếp tục đưa dịch vụ phần mềm chất lượng tốt tới khách hàng toàn cầu như một cách ăn mừng riêng của mình.
Mỗi bông tuyết trắng độc đáo  sẽ mang lời chúc của chúng tôi bay lên cao. Cho phép tôi chạm vào 1 bông và nói rằng: “Chúc các bạn và những người thân yêu một kỳ Giáng Sinh vui vẻ, nhiều ý nghĩa và Năm mới 2014 hạnh phúc!"
Với sự giúp đỡ và chỉ dẫn của các bạn, một ngày tới đây,  chúng tôi sẽ có cơ hội được chạm vào một bông tuyết thật và cầu chúc hạnh phúc tới mọi người.

=============
JP: 
(季節のご挨拶)

小妖精たちは、世界中の人々に幸せをもたらすために、サンタクロースのお手伝いをすることで忙しくなっています。
ベトナムには雪が降らないので、本番のホワイトクリスマスを楽しむことが出来ないですが、3Sオフィスでは、3Sなりの祝い方として、私たち皆はお祭りの雰囲気いっぱいで、お客様たちに品質の優れたソフトウェアサービスを提供するように一生懸命働いております。
一つ一つのユニークな雪片は私たちの願いを高揚させます。
1つ想像の雪片に触れて「貴方様とご家族の皆様に楽しく有意義なクリスマスと良い新年をお迎え下さい」と願っております。
貴方たちのご支援及びご指導を頂ければ、いつか本物の雪片に触れて皆様に幸福をお祈りすることができるようになると思います。