 "2 mẹ con chụp ở cảng Kobe-Nhật Bản"
|
Hôm nay, 10.05, chủ nhật thứ 2 của tháng 5, ở Nhật Bản có kỷ niệm một ngày dành cho các bà mẹ. Đến hơn 30 tuổi rồi mới thấy thấm và cảm nhận được cái công lao và sự nhẫn nại của mẹ. Đúng là con cái khi còn trẻ chỉ có thể nghĩ forward chứ ít khi nghĩ backward lại những gì bố mẹ đã giành cho mình.
Nhớ thủa bé, ngỗ nghịch, bố đi công tác, đòi bỏ nhà ra đi trong đêm với cái cặp sách và bức tranh chủ đề "cắm trại hè" chỉ vì giận dỗi gì đó với mẹ. Mẹ đã phải vất vả đuổi theo đi tìm, gọi um cả công an phường theo đến tận p.Cầu Dền thì "tóm lại" được đang đi phăm phăm về phía bờ hồ.
Biết bao nhiêu lần, sau khi mình bị bố mắng, đánh đòn, mẹ lại ôm vào lòng, khuyên bảo, che chở. Chỉ có mình láo, hay coi thường mẹ là người cổ điển, không thức thời. Nhưng hỡi ôi, tình cảm mà các bà mẹ dành cho con cái có bao giờ cổ điển, lỗi thời đâu.
 |
2 mẹ con chụp trong thành cổ Himeji- Nhật Bản hè 2008 |
Ốm đau, mẹ thức cả đêm chăm sóc trong bệnh viện rồi cả về nhà vẫn thế. Trời mất điện, mẹ quạt tay cả đêm với chiếc quạt nan sờn để con ngủ ngon giấc.Giờ điều hòa chạy cả đêm mà vẫn trằn trọc mất ngủ.| Lớn thế này rồi, có gia đình con con với 2 nhóc rồi, đi công tác đâu mẹ cũng lo lo xem có ăn uống đầy đủ không? có thiếu thốn gì ăn uống không? Có chịu khó nấu nướng ăn uống cho nghiêm chỉnh không? Lọ mọ làm cả ruốc thịt cho mang đi vì "nó vẫn hay thích ăn, mà để lâu cũng được". Ruốc mẹ làm ngon lắm. |
Mẹ rất hay viết thư cho vào phong bì nghiêm chỉnh rồi mỗi khi con đi làm về thì dúi cho vào tay bảo đọc đi, mẹ nghĩ gì thì viết hết ra rồi đấy. Chữ mẹ xấu, viết ngoáy, khó đọc lắm, nhưng tình cảm của mẹ đâu có cần phải đọc mới hiểu được, nó hằn lên trong từng nét bút vội vàng, từng vết gấp, và từ vết sờn của tở giấy xé từ cuốn sổ ghi chép hàng ngày của mẹ.
 |
| Bức thư mẹ giúi vào tay trước khi quay lại Nhật (14-04-2009) |
Mẹ dặn đi dặn lại di chúc sống của mẹ là "các con sống vui vẻ tất vì con mình đẻ ra là chính, không sống vì cái gì khác cả..." . Còn mình thì chẳng hiểu đang sống vì cái gì? Có lẽ vì bản thân mình hơi nhiều. Vì khát vọng trải nghiệm, đam mê làm việc, làm giàu, đóng góp cho mình và cho xã hội chăng?
Thời mẹ, bao cấp khổ sở, ăn uống còn chẳng có đầy đủ nhưng thời gian và tình cảm dành để chăm sóc con cái thì lúc nào cũng thừa. Thời mình, mở cửa đầy đủ hơn, ăn uống chẳng còn là vấn đề thì thời gian chăm sóc con cái trở nên chỉ tính bằng phút, chẳng bao giờ đến được theo tiếng theo ngày cả.
Bao giờ mới được như cái ngày xưa...
Nhớ hồi bé, cứ lôi thư tình mẹ gửi bố ra đọc trêu. Bức thư hơn 35 năm về trước mẹ viết cho bố hay có câu: "Hai anh em mình đồng lương có hạn mà thời gian thì cứ trôi nhanh như gió". Mình hay trêu nói rằng thư tình gì mà mẹ vật chất thế ;). Mẹ cứ thẹn mãi.
Những năm bố bệnh nặng, ốm đau không đi làm được, phải nằm viện suốt, mình mẹ cáng đáng cả gia đình để con vẫn được đi học và không thiếu bất cứ một cuốn sách giáo khoa hay sách tham khảo gì để học thật giỏi. Cùng lúc, công ty mẹ giảm biên chế, là nhân viên hành chính, mẹ phải nhận làm ngay cả những việc như dọn nhà vệ sinh, cho bao con người ăn trên ngồi chốc, cười nhạo. Mẹ cặm cụi bán thêm từng điếu thuốc lá, từng cái kẹo cao su, từng cuộn giấy vệ sinh để kiếm tiền nuôi gia đình qua lúc khó khăn. Sáng nào mẹ cũng phải dậy sớm tráng trứng từ 4h sáng để 5h có thể đi lên cơ quan, bán thêm bánh mỳ ăn sáng cho mọi người cũng chỉ vì cuộc sống không may khó khăn, "họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai". Vì thế mà khi lên đến đại học, con đã quyết tâm tự đi làm kiếm đủ tiền để sống được và đi học.
Rất nhiều người cùng làm vẫn khinh thường mẹ ngày đó. Con đã là niềm tự hào của mẹ khi quyết tâm học thật giỏi lúc đó và bây giờ con vẫn sẽ cố gắng tiếp tục để mẹ không phải phiền lòng (tiếc là chưa phải lúc nào cũng vậy).

2 mẹ con ở công viên gần Himejijo.
Nhân ngày của mẹ năm nay, con xin viết một chút về mẹ để lưu lại. Chúc mẹ mãi vui cười, tiếng cười sang sảng bên mâm cơm ấm cúng ngày xưa. Con hy vọng, con mong muốn làm được tất cả những gì có thể để quãng đường còn lại của mẹ sẽ không còn phải trĩu nặng gánh như xưa.