Hiển thị các bài đăng có nhãn Family. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Family. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, tháng 2 10, 2017

Happy birthday, Chip!

For 11.02.2017
con yêu quý,
Một năm mới, tuổi mới của con lại đến rồi. Gà con sinh vào một ngày đặc biệt vì đảo lộn phộc với ngày cha sinh, thời khắc trung tuần tháng 2, thời khắc vừa bình yên vừa náo nức. Có người nói, thời khắc của tuần lễ tình yêu Valentine này sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng ngay cả khi vết thương dẫu được chữa khỏi, những vết sẹo sẽ vẫn còn đó, nhắc nhở con người ta về nỗi đau. Hãy nhớ đến cha, Gà con yêu quý. Hãy nhớ đến tình yêu và những ký ức bé thơ vui buồn về cha.
Nước mắt chảy xuôi, con là món quà đâù tiên quý giá nhất đời này mà cha có được. Không còn nghi ngờ gì nữa. Con bé tí tẹo đã rất khéo tay, tỉ mẩn và kỹ càng, cặn kẽ, thậm chí cầu toàn. Nhiều người bảo cầu toàn quá thì khó sống nhưng cha không đồng ý. Cứ cầu toàn, ham hiểu biết và tìm tòi sự việc đến chân tơ kẽ tóc như bản tính trời ban cho con nhé. Tri thức được xây dựng từ những thứ nhỏ bé như vậy. Và rồi, cha tin tưởng, hạnh phúc cũng chỉ cần có xuất phát điểm từ những thứ nhỏ nhoi thế thôi. Cha đủ kiên nhẫn để chờ một ngày người bạn bé xíu năm nào quay lại, và chúng ta sẽ tiếp tục rong ruổi cùng nhau lang thang trên những con đường rộng mở, vốn dĩ ông trời đã dành cho riêng chúng ta, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Hãy mạnh mẽ, hãy luôn là Gà con đầy trí tuệ, tình cảm và tinh tế nhé.
Sinh nhật này cha tặng con bài hát ưa thích "Những điều nhỏ nhoi" của Vy Oanh nè.
Có lúc tôi gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ.
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời,
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du.
Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng.
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người.
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài.
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời!

Thứ Sáu, tháng 1 20, 2017

Kidnapping - Bắt cóc?

3 năm trước, tôi là cái áo khoác cậu bé rúc vào khi lạnh, là cái ghế cậu bé ngồi lên, là doctor Know-It-All để cậu bé mang mọi câu hỏi đến.
2 năm trước, một kẻ ích kỷ đã cho mình cái quyền tước đi mối thâm tình đó.
Cậu bé dần dà bị dẫn dắt bởi "... con không đi chơi với bố, không về nhà mình sợ bố bắt cóc con..."
Quặn thắt! Nước mắt rơi trong tim!
Không thể cất nổi lời. Chỉ tâm niệm Time will tell the truth!
Hôm nay, cậu vẫn không đi với bố nhưng đã biết tự khẳng định được: "...bố chẳng bắt cóc con đâu mà..."
Lái xe đêm muộn, chợt bất giác ngân nga hát theo radio FM:
"...  Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng.
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người.
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài.
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời!
... Có lúc tôi gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ.
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời, 
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du."

Một điều nhỏ nhoi ấy, cậu bé đã trao tôi, trưa nay.


Thứ Tư, tháng 12 07, 2016

Ogimachi Koen

Rảnh nhậu tý bị thơ thẩn nơi đất xưa. Có phải đi Mỹ lẩy Khoa nhiều bị lây không nhỉ?

Ogimachi Koen


Nhiều năm qua mới có dịp quay lại
Ogimachi, tuổi ấu thơ hai con xưa gắn bó.
Cây cầu đỏ dáng em con lũn chũn.
Ống trượt 5 tầng vàng, cha cùng con rượt đuổi
Lòng dũng cảm khi ấy, xây bởi bậc thang cao.

Đâu đó góc công viên này
Tiếng con cười, reo vui hòa tiếng lá
Nhớ đêm Trung Thu nằm đồi, mùi cỏ lạ
Cả nhà ta mộng ước, trăng không già.

À kia rồi, lang thang chiếc xẻng nhựa,
Xe cát đã đầy, em Ủn chở đến đâu?
Đất nặn, thừng treo, kính vạn hoa, máy bay giấy
Bóng con vươn dài theo trái tròn lăn.

Gió lạnh chớm đông, lá vàng xốn xang lối nhỏ
Khoé mắt cha cay cay, tại gió hay trở lòng?
Con lớn lên, nhiều ngả đường vững bước
Nhưng nơi công viên này, quẩn quanh vòi nước nhỏ
Vẫn đó, thầm thì giọt yêu tuổi thơ con.


(Ogimachi Park 12/2016)

Cầu trượt đỏ, cầu trượt vàng

Cầu trượt vàng cao ngang 5 tầng nhà (so với tòa nhà bên cạnh)

Môn trèo tường (các con bé quá, thường chơi loay hoay dưới chân tường thôi)

Vòi nước nhỏ, rửa tay chân và cả uống nữa.



Thứ Sáu, tháng 9 09, 2016

Suitcase of memories - hành trang kỷ niệm

Rảo bước trên đường đời, ta chợt nhận ra có quá nhiều thứ phải kết thúc. Có những gắn bó tưởng chừng như cả đời này, chia ngọt sẻ bùi, nhưng giờ sẽ không thể đi chung đường được nữa. Tất cả được chất chứa hỗn độn, phức tạp, trong hành trang kỷ niệm theo ta trên từng tiếng tích tắc của nhịp thời gian. Đóng nắp vali ấy lại, ta có được một chút tĩnh lặng cần thiết để nhìn, để thấu hiểu tâm can của chính mình. Và rồi khi đắm chìm trong những miên man suy nghĩ, bao ký ức tươi đẹp vẫn đang cố gắng lịch kịch như chực bung xoè ra, lấp ló trên những con số mặt đồng hồ. Những khuôn mặt dần nhạt nhoà. Đến bóng tối đằng sau lưng cũng nhạt dần, chuyển sắc xám.
"Lying in my bed I hear the clock tick and think of you
Caught up in circles, confusion, is nothing new
Flashback, warm nights, almost left behind
Suitcase of memories, time after"
Hội ngộ rồi chia ly chỉ là một phần tất yếu trong của cuộc sống, ta cũng như bao người khác cũng sẽ có lúc buộc phải nói lời giã biệt với người mình yêu thương. Có ai đó rồi sẽ bỏ ta đi xa. Tệ hơn nữa, chúng ta có thể đánh rơi nhau đâu đó trong cuộc đời này mà không hề hay biết cho đến khi quá muộn. Không có gì mới mẻ ở đây cả. Cuộc sống muôn nẻo thì cũng có cả triệu lý do để kết thúc những mối quan hệ. Tự an ủi rằng đấy cũng là một cách cuộc sống này vận hành và phát triển. Có khác thì chỉ là sớm lạc mất nhau, tim vỡ ra một xíu, nước mắt xuôi một ít, lòng quặn đau thêm một chút.

"Sometimes you picture me - I'm walking too far ahead
You're calling to me, I can't hear what you've said -
Then you say - go slow - I fall behind -
The second hand unwinds"
Ta thừa nhận rằng làm gì có ai cứ thế bước đi tiếp hành trình cuộc sống mà như chưa từng có chuyện gì xảy ra, như chưa từng bị va vấp và tổn thương. Có đâu dễ vứt được cái vali hành lý ấy. Ngược lại, kỷ niệm cũng chính là thứ hành lý mà ta sẽ phải mang theo suốt đường đời. Thời gian tiếp tục trôi qua những mốc cuộc đời 22 - 26 - 28 - 30 - 37 và vali ngày một trĩu nặng. Các con số nhảy nhót: 22 ra trường - đi làm, 26 lễ cưới, 28 Chip, 30 Ủn và 37 Time After Time. Trằn trọc không ngủ nổi, ta ngồi đếm thời gian và nhớ về những gì vốn từng là thân thương nhất, những thầm kín đã bị đánh cắp từ nơi sâu thẳm nhất khi con tim đã không còn hoà nhịp thời gian.
"After your picture fades and darkness has turned to gray
Watching through windows - I'm wondering if You're OK
Secrets stolen from deep inside
The drum beats out of time"

 Những người bạn đồng hành suốt 1 chặng đường trước đã đi lâu rồi. Cũng đến lúc ta gói ghém ký ức và chọn con đường riêng cho mình. Người ra đi rồi cũng sẽ nhanh chóng hoà nhập với cuộc sống mới. Chỉ những ai còn ở lại mới gặp khó khăn vì những đêm không ngủ và những nỗi nhớ vu vơ cùng với kỷ niệm úa màu.
Sau tất cả, những gì sẽ còn mãi trên cuộc đời này? Kỷ niệm chắp vá thành những mẩu chuyện kể tốt đẹp sẽ sống mãi trong tim ta. Dù chuyện gì xảy ra đi nữa, ta sẽ luôn nhớ về nhau và sẽ luôn có mặt khi cần. Ta hứa với ai đó nhưng cũng là hứa với chính con tim mình.

"If you're lost you can look and you will find me
Time after time
If you fall I will catch you I'll be waiting
Time after time"
Thêm một đêm trắng và lại nghe lại bản cover mới của ca khúc đã cùng đi với ta hơn chục năm qua: (new cover by Janet Devlin)


Thứ Tư, tháng 6 01, 2016

Những đồng xu vui vẻ! Happy coins of the good old memory

Lục tìm mấy thứ thấy rơi ra tờ ghi chú sticky note của quá khứ. Một trò chơi ưa thích ròng rã của ba bố con nhà Chip Un suốt cả năm trời. Được khá nhiều bạn bè ace công ty cũ giúp đỡ. 

(113+64+90+37+24)/2 =164 ???s

Câu hỏi:
Ai đoán đúng được trò gì (hay 3 dấu ? là 3 ký tự gì [tiếng Anh]) hoặc bạn bè ace nào xưa góp phần giúp đỡ còn nhớ thì xin được mời một ly cafe tri ân nhé!

Trả lời:

Giờ mình mới xin trả lời nhé. Mỗi ngày mình đi làm từ sáng sớm đến tối mịt về thì mang cho Chip một đồng xu tiền Việt Nam. Thời gian 2005 - 2008 đó, CP ta tự nhiên quay trở lại đúc xu cho bà con dùng. Mỗi ngày đi làm , mình luôn phải đi đổi tiền giấy lấy xu 200đ, hoặc 500đ, hoặc 1000đ,2000đ, 5000đ từ các đồng nghiệp làm cùng ở fsoft hay mấy quán căng-tin. Có thể Hoàng Thịnh, Nam Nguyen Nam Nguyen Hoai, hay Doan Hong Ha , Phuong Nguyen là những đối tác đổi xu quen thuộc (ko nhớ đc chính xác hoặc còn ai giúp đỡ nữa). Nhưng sư kiên nhẫn nho nhỏ luôn đem lại niềm vui bất tận cho Chip và sau đó là Ủn mỗi khi bố lạch xạch mở cửa vào nhà. Các nhóc từ rất sâu trong nhà, phi thẳng ra tận cửa đón bố và những đồng xu trên tay, nụ cười rạng rỡ. Thời gian sau, CP thu hồi xu, không lưu hành. Xem kho tàng xu của Chip Ủn thì ôxy hoá, đen xì, có đồng còn mủn như cát nên bố lại nhờ đổi lại với bà nội mang ra ngân hàng trả CP, để gửi TK cho Chip Ủn. Sẽ mãi là kỷ niệm một thời mình như chú kiến vui vẻ. Thích thật đấy!

À mà quên giải đố 164 ???s = 164 days. Thực ra phải ~ 200 days (khoảng 1 năm đi làm việc ở VN) . Do Chip không hiểu bố đi làm là gì? Thì giải thích là bố đi cày trên cánh đồng lấy xu về cho Chip Ủn. (Cuder của fsoft cũng là hình tượng nông dân đi cày, với đồng xu dưới chân là đồng xu số binary).


Thứ Năm, tháng 3 31, 2016

HPBD UN


Hi boy,
For the whole week, there is nothing else more important to me than your birthday this Thursday.
Happy birthday. I love you, boy, like I always do.
These days, even just a simple look or a touch to you gives me enough energy to going through many sleepless nights in a row.
I am getting old while you still grow up with lots of confusion from all others. Don’t worry and be a brave man that you want to be. Believe me, life is not a simple straight line ever. It actually throws curves to all with joyful tears sometimes, and with hurting smiles at other times. Don’t worry much.  anywhere, I will follow you and together we will live and learn in our special bonding way.
At the end, both of us will be fine and surely remember those breath-taking moments that we felt apart the same as if not more than the precious times being together.
Think of you always,

Because all of me
Loves all of you
I'll give my all to you
You're my end and my beginning
Even when I lose I'm winning
Because I give you all of me…

3S Radio message





Thứ Năm, tháng 2 11, 2016

HPBD CHIP!

Gà con à,
3S Radio lại bước vào mùa yêu thương đong đầy, mùa của cây đâm chồi, của cành hé nụ. Một năm qua, cậu đã lớn lên, chững chạc nhiều đấy và có lẽ cậu cũng dần dần cởi lòng mình hơn với xung quanh. Những lúc thoáng qua gặp cậu, mình vẫn cảm thấy thấy cậu sống vốn rất nội tâm với cá tính ngày càng sâu sắc hơn. Chắc hẳn cậu cũng học hỏi được rất nhiều, suy nghĩ thêm cũng rất nhiều từ những trải nghiệm trường học và trường đời. Thú thật, cậu với mình có đôi nét tương đồng đấy. Nhưng mình luôn cầu mong cậu sẽ sống thật hạnh phúc mỗi phút giây nhé.
Nhiều năm qua, mình vẫn luôn tìm kiếm, có khi gom góp những thứ rất chi nhỏ nhoi, chẳng hạn như là những con chữ để có thể nói lên mình cảm thấy thế nào. Có lẽ, mình dành quá nhiều thời gian để nghĩ nên chẳng còn gì để cất lời yêu thương bên cậu. Cả quãng đời trôi qua đi, mình vẫn cứ luôn nỗ lực để hiểu tỏ tường nhất những gì mình biết mà thôi.
Nhưng có một thứ, thật lòng mình không bao giờ muốn chia sẻ và nguyện sẽ nỗ lực không để cậu chạm tới nó hoặc nó chạm vào cậu. Đó là, cảm giác nếu chỉ có một mình thì sẽ buồn tẻ và cô đơn thế nào đâu? Những ngày tháng, không bạn bè thân thiết, không người yêu thương bên cạnh, không có ai thường xuyên lắng nghe mình trong cuộc sống đã quá dài với mình rồi …
Hết giờ làm, tan sở, mình cũng chẳng có gì phải vội vã về nhà khi mà lúc đó văn phòng hay nhà cũng giống nhau, đều vắng lặng không người. Những tối mình không ngủ được. Mình thức giấc ngồi cãi nhau nhặng xị, ồn ã với nỗi cô đơn một chập, để rồi lại làm hoà với nó khi mắt đã ngấn lệ nhớ đến cậu rồi đưa mắt ngắm ảnh cậu ngay ngắn đầu giường. 
Mình có lẽ cũng không cần nhìn quá xa xôi ngược lại quá khứ hay xuôi chiều tương lai làm gì nữa. Mình càng không muốn phải đi đến những nơi mà không cậu không ở đó, Gà con bé bỏng à.
Thời buổi hiện đại, ở công sở điện thoại di động luôn luôn vật bất ly thân. Về nhà thì cũng vậy vì nó như kiểu cứu cánh duy nhất để có thể chạm tới cậu, dù chẳng biết đến bao giờ mình mới sẽ chủ động gọi điện lại cho cậu nữa.  À cậu có biết "cái sự một mình" nó cũng làm thói quen đảo ngược không? Trước đây, khi mình cứ cảm cúm, ốm, sốt, hay mệt mỏi thì vứt bỏ điện thoại di động đi, nghỉ ngơi, chữa trị, có giai đoạn còn cứ rời công sở là cho vào balo và quên luôn sự hiện diện của nó luôn đến sáng hôm sau. Giờ thì càng ốm, càng phải cầm sẵn điện thoại, vì sợ một thân một mình rủi có sao còn bấm gọi được ngay người thân hay cấp cứu 115. "Cái sự một mình" nó đến đơn giản thế đấy.
Rồi hoặc nếu có khi nào, mình chỉ giả thuyết thôi nhé, có khi nào 2-3 ngày liền, mỗi ngày cậu chỉ cần ăn 1 bữa thôi là đủ mà không bị ai phát hiện hay nhắc nhở nữa không??? Rất có thể đấy là lúc "cái sự một mình" nó đang ghé thăm cậu. Khi ấy đừng có để kệ vậy nhé, hãy gọi mình và dù đang làm gì ở bất cứ đâu, mình sẽ đến ngay bên cậu. Vì mình đã quá hiểu “cái sự một mình” này rồi. 
Tết Bính Thân rồi có ngày đặc biệt của cậu, chúc cậu luôn trong sáng, vững vàng và hạnh phúc nhé. Thân thương nhờ 3S Radio gửi cậu bài hát “I have nothing” gắn liền với tên tuổi của diva Whitney Houston nhưng cover 5 năm trước đây của một cậu bé 12 tuổi lúc đó , Abraham Mateo.
I HAVE NOTHING, NOTHING, NOTHING IF I DON’T HAVE YOU!
THIẾU CẬU, MÌNH CHẲNG CÒN GÌ NỮA, Gà con à!

Thứ Năm, tháng 9 17, 2015

Say something...

Hà Nội chắc đã vào thu rồi đấy bạn à. Mình vẫn nhớ thu về, đất trời như tĩnh lặng còn thời gian dường như cũng chậm lại khi không gian tràn ngập hương thu và không còn quá gắt gỏng, nóng nực nữa. Cũng lâu rồi, mình cũng không còn được lắng nghe những dòng tâm sự chan chứa yêu thương pha chất thơ thẩn của bạn trên 3S Radio nữa nhỉ? Bạn đã vội vã đi đâu mất tăm thế?

Mùa thu hay lắm bạn Phan Hầm Mỏ thân thương ơi. Mùa thu chất chứa những nỗi buồn hoang hoải, những nhớ nhung đầy vơi và cả những lặng thinh không nói nổi lên lời trước những chiếc lá vàng rơi rụng bên thềm nhà mỗi sáng thức dậy.
Nhưng, mùa thu cũng là mùa nô nức của bao lớp trẻ con đến khai trường vào một năm học mới, mùa náo nhiệt yêu thương của những tia nắng vàng nhảy nhót qua khe lá vuốt nhẹ trên má người thương.
Mâu thuẫn trong một tổng thể hoà hợp của đất trời là vậy đấy. 
Nghĩ tới đó thôi, mình muốn trở lại ngày xưa về bên cha mẹ mình. Bao ký ức ùa về, mắt rớm lệ. Mình muốn được nắm lấy đôi bàn tay mẹ, hằn lên ký ức nhọc nhằn của những sáng sớm lóc cóc đến lò lấy bánh mì lên bán ở chiếc xe đẩy góc cầu thang viện nghiên cứu. Mình muốn được thấy ánh mắt cha nheo nheo, mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm chinh phục sau một đêm trắng xoay trần bên tập bản vẽ thiết kế.
Mình muốn thu mình nhỏ lại, được bé đi để thêm một lần tận hưởng những cảm giác đó.
Rồi mình hối hận quá. Ba mẹ mình đã già rồi, yếu lắm mà mình vẫn còn làm các cụ thêm suy nghĩ, thậm chí ba còn bị đột quỵ, rồi liệt giường cũng trong một chiều thu sang, có lẽ nào vì chuyện chúng mình. 

Mình miên man nghĩ đến cả người thương xa vắng nhau cũng đã sang mùa thu thứ 2. Gần ngay đấy thôi mà còn khó hơn ngàn dặm cách trở mà mình đã từng băng băng vượt qua.

Và… 
… mình lại muốn được nắm tay bạn bước đi trong công viên được trải thảm vàng của lá mùa thu.
Mình dường như nhìn thấy bóng hình lũn tũn của 2 đứa trẻ thông minh, ham hiểu biết lê la trên từng chiếc ghế đá cũ phơi màu thời gian ấy.

Mọi thứ dường như chậm lại trong khi con tim mình thì đang thổn thức nhanh nhảu đập. 

Nói gì đó đi, mình sắp rời xa bạn đó.
Mình xin lỗi nhé, mình không thể tự đến bên bạn được.
Nhưng mình sẽ mãi dõi theo bạn.
Mình thấy mình thật nhỏ bé
Mọi thứ đều quá sức chịu đựng rồi.
Mình quả thực không hiểu nổi.

And I will swallow my pride
You ‘re the one that I love
And I’m saying goodbye.

Tạm biệt nhé, mình đi đây.


Thứ Hai, tháng 8 03, 2015

Số phận...

Sao lại vậy? Con sinh ra, ai cũng bảo con số sướng, nhưng mới lên 9 tuổi đã phải lận đận rồi.

Năm nay, hôm nay, con chuyển vào trường mới. Dù không thích nhưng bố tin con sẽ vững bước đường đi. Hãy vượt khó khăn và hoà nhập với mọi người con à. Bố sẽ luôn dõi theo bước chân con.

Con làm nốt bài trên lớp.

Bất chợt gặp lại ánh mắt con thảng thốt.

Thứ Bảy, tháng 2 14, 2015

Gửi một Valentine buồn!

Ngày 11.02


Con trai à,
Chiều xuống gió lạnh, lái xe lòng vòng về khu phố cổ Hà Nội thân yêu mà đường đông thế.
Ông Công ông Táo cưỡi cá chép đi đường thuỷ hết chứ đâu ra đường bộ mà chỗ nào cũng tắc nghẽn. Nhích từng centimet qua ngã tư, sự vội vàng hối hả tan biến khi từ radio phát lên 1 giai điệu buồn lần đầu nghe mà sao cha cứ cảm thấy thân thuộc từ lâu lắm rồi.

Thành phố bé thế thôi, mà tìm hoài chẳng được
Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
Thành phố bé đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy
Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình

"Loay hoay giữa thành phố không màu" rồi cha cũng đã về đến chốn xưa, bao lần đứng chờ mẹ con trong tối Valentine.

Ngày 11.02: Sinh nhật con trai lớn, cha cố mang một chút ấm áp đến nhưng chắc không thể đủ đầy như xưa kia khi con còn nhỏ bé, ngọ ngoạy trong vòng tay cha.
Ngày 12.02
Ngày 13.02
Ngày 14.02: Chợt nhận ra hôm nay đã đến ngày Valentine. Năm nay Valentine đến cùng với Tết sớm. Chắc ngoài kia, dòng người lớn đang yêu sẽ hối hả trôi, va vào nhau trên đường đời như cha mẹ các con ngày xưa nào đấy.

Với bao người lớn ấy , Valentine có lẽ là một khởi đầu của một chặng đường kiếm tìm hạnh phúc.  Với cha, 3S Radio cũng sẽ vang lên giai điệu thân quen nhưng dòng đời ấy cha không còn ai nữa để kiếm tìm. Bao lâu nay cha khắc khoải tìm lại chính mình mỗi khi khép lại một ngày làm việc.

Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi...
Người lớn cô đơn, tự mình trong bao nghĩ suy



Trong một chiều Valentine buồn, chỉ chợt nhớ con nhiều, con trai à.


Thứ Bảy, tháng 2 07, 2015

Kẻ giấu mặt ấy tên chi?

Gloomy year-end days!

I am still jealous!
I felt a twinge of envy for him, who sticks to my wife like her shadow. He kept flirting her, caring her, spoiling her and possibly doing everything he could for her. Moreover, he always encouraged her to do and talk whatever spontaneously. 
That sneaker gradually crept into every story,even the smallest one. I have been fighting back over every single moment ever since but now I accept my failure. What else can I do? As my psychological defensive system is activated, I am politely silent with hope that he soon understands and gets out of our life. However, he is shamelessly stickier to her.
At the bright side though, he also loves my two kids, always pampers them with life-goodies. He, possibly, loves the kids more than himself or at least, treats them like diamonds in his exclusive collection that he always carries with around. 
That guy latently infects our life and suffocates me. What will be will be! I have to let go in my loneliness, consoling myself with hope of a moment stumbling on happiness once again soon.

Till now, I still could not figure out why he could allow himself to consider my two little kids his complete possession, carrying them away out of my life…
Miss you, boys! Father & sons

UN, men's kiss


His first name is SELF-, lastname is -ISH that everybody call him "Selfish".

=========

Những ngày cuối năm buồn!

Tôi ghen.
Tôi ghen với kẻ ấy vì bám riết lấy vợ tôi như hình với bóng. Tán tỉnh cô ấy, mơn trớn cô ấy, chiều chuộng và luôn cố gắng vì cô ấy. Không chỉ vậy, kẻ đó còn luôn luôn cho phép cô ấy làm mọi thứ, nói mọi chuyện mà không cần phải suy nghĩ, cân nhắc gì.
Kẻ giấu mặt ấy len lỏi vào từng câu chuyện, nhỏ thôi, nhưng tần suất ngày càng nhiều.
Tôi đã im lặng, lịch sự im lặng hy vọng anh ta hiểu ý mà ra khỏi cuộc đời chúng tôi. 
Nhưng rồi anh ta trơ trẽn đến mức, lúc nào cũng kè kè bên cạnh. 
Được cái, anh ta cũng yêu quý 2 nhóc của tôi và chiều chuộng chúng nó, thậm chí yêu chúng nó hơn chính mình, hoặc chí ít cũng coi 2 ku con tôi là trang sức, là vật dụng thuộc sở hữu của anh ta, luôn luôn mang theo mình.
Sự xuất hiện của kẻ ngấm ngầm ấy bóp nghẹt cuộc sống tôi. Việc gì đến sẽ phải đến. Tôi phải buông tay, trong cô đơn, tự an ủi và hi vọng sớm đến giây phút mình vấp chân phải hòn đá hạnh phúc một lần nữa.

Nhưng đến giờ, tôi vẫn không thể chấp nhật tại sao kẻ ấy lại có thể tự cho phép mình coi hai ku con hoàn toàn là sở hữu của hắn, mang chúng đi xa khỏi cuộc đời tôi...
This is the men's world! Nhớ hai ku quay quắt!

CHIP 11/02 : Dad 02/11

Hắn tên Kỷ, họ Ích, người đời gọi hắn là "Ích Kỷ".

Thứ Sáu, tháng 1 16, 2015

Học "quán tâm"



Con người cô đơn không phải không có ai bên cạnh mà ngay khi bạn ở giữa đám đông bạn cũng không còn nhìn thấy, không chú tâm quan sát và hiểu được chính mình được nữa.

Trong khi bị dòng đời xô đẩy đi tìm chính mình, tôi để lạc nhịp một quãng tuổi thơ của 2 nhóc Chip - Un. Xa 2 con là quãng thời gian đau khổ và hối tiếc nhất của đời cha. I missed you much and love you much, kids.

Lance Armstrong nói rằng: "Mọi khổ đau chỉ là tạm thời. Nó có thể kéo dài chỉ một phút, một giờ, một ngày hay một năm nhưng cuối cùng cũng hết và sẽ bị thế chỗ. Chỉ có sự bỏ cuộc sẽ biến nó thành mãi mãi." (Pain is temporary. It may last a minute, or an hour, or a day, or a year, but eventually it will subside and something else will take its place. If I quit, however, it lasts forever.)

Hãy tin rằng cha không bao giờ từ bỏ các con và sẽ luôn là vậy.



(I won't give up - Jason Mraz)
...
I don't wanna be someone who walks away so easily
I'm here to stay and make the difference that I can make
Our differences they do a lot to teach us how to use
The tools and gifts we got, yeah, we got a lot at stake
And in the end, you're still my friend at least we did intend
For us to work we didn't break, we didn't burn
We had to learn how to bend without the world caving in
I had to learn what I've got, and what I'm not, and who I am
...



Thứ Bảy, tháng 12 27, 2014

Ngắn tũn!!!

(học tập phong cách chị Hậu khảo cổ)

Alo!
Căng thẳng. Chip và em về ngoại với mẹ. Chủ nhật bố hay qua đón đi chơi.
Lần đi chơi trước, Chip giao hẹn "Cuối tuần tới, mẹ nói con đi chơi với mẹ, bố không đón nhé".
"Ừ. Bố theo ý con".
Một tuần trôi nhanh.Thứ 7. Mai là chủ nhật.
Chip lần đầu tiên alo cho bố bằng mobilephone của riêng mình.
"Em ốm, con đi được nhưng con không đi, để Tết đi một lượt, bố đừng đón con nhé. bla..bla..bla... Bố nói chuyện với em."
"...Các con nghỉ cho khoẻ, giữ gìn đừng ốm nhé. Ừ. Bố theo ý con.".
Alo chấm hết. Máy chưa dập nhưng con đã buông máy.
Bố đành bật loa ngoài cố nghe vớt vát giọng ku con cho đỡ nhớ.

Giọng con xa xa hoà trong tiếng hát, tiếng nhạc: "Xong. Mai đi chơi được rồi".
Bố :(((  :-)))
(thực ra chân bố cà nhắc mấy ngày nay rồi, muốn cũng có đi được đâu).


=============

Chị.
Là vợ của anh. Anh là một người nổi tiếng, một đại gia chân chính.
Chị là một giảng viên DH giỏi, một khoa học gia và một hoạ sỹ đa tài.
Hơn hết, với em, chị là người rất giàu tình cảm, một mình cam chịu nhiều đau khổ và cũng đã vững vàng vượt qua. Ai cũng có lúc cùng cực của đau khổ. Khi đó em vẫn đến bên chị, dù chỉ biết ngồi nghe. Vậy cũng đủ với chị.
Giờ đây, Lúc em cô đơn buồn khổ nhất, chị đến bên em, khuyên em hai chữ "chấp nhận" để cùng sống tốt hơn. Em đang thấm dần!

Dáng chị lại tất bật đi. Luôn vì người khác. Đó mới là cuộc sống!

“The worst loneliness is to not be comfortable with yourself.” -- Mark Twain



Chủ Nhật, tháng 12 21, 2014

Ai sẽ khóc khi bạn qua đời?

Lâu lắm rồi mới có dịp đủ lâu, đủ cô đơn để quyết tâm quay lại cái thời đọc 2 -3 cuốn sách song song cùng lúc. Một "Kinh dịch", một "Nói sao cho trẻ chịu học" và "Who will cry when you die?". À còn 101 truyện cực ngắn của Nguyễn Thị Hậu. Chắc phải đọc 1 - 2 lượt gì đó may ra thấm tý gì. Cuốn thứ 3 của Robin Sharma, cũng là tác giải cuốn "The Monk who sold his Ferrari" thì thực sự lôi cuốn bạn lúc này. Đồng điệu với bạn lúc này lắm!

Thực ra, khi bạn chết, bạn liệu còn nhìn thấy ai khóc mình không? Nên chăng, khi bạn vẫn đang sống đây, hãy sống sao đó để có ai đấy chết điếng một phần mỗi khi bạn khóc không? (when you are still alive, who will die a little every times you cry?). Càng ngày càng thích đọc cái gì ngắn, nhanh gọn nhưng ngẫm và ngấm lâu. Thêm tuổi thì trái tính với trước vì bạn vốn hay lê thê dài dòng khi đụng chạm văn tự.  Who will cry when you die mang cho bạn 101 triết lý, góc nhìn trong đời thường mà phải vấp ngã rồi bạn mới nghiệm thấy hết được. Đọc cuốn sách hay, bạn lại có một cơ hội nữa được selfie bằng những lăng kính triết lý này.
=======
Trích đoạn:

(6) Develop an Honesty Philosophy  (Who will cry when you die - Robin Sharma)

We live in a world of broken promises. We live in a time when people treat their words lightly. We tell a friend we will call her next week for lunch knowing full well we do not have the time to do so. We promise a co – worker we will bring in that new book we love so much knowing full well that we never lend out our books. And we promise ourselves this will be the year we will get back into shape, simplify our lives and have more fun without any real intention of making the deep life changes necessary to achieve these goals.
Saying things we don’t really mean becomes a habit when we practice it long enough. The real problem is that when you don’t keep your word, you lose credibility. When you lose credibility, you break the bonds of trust. And breaking the bonds of trust ultimately leads to a string of broken relationships.
To develop an honesty philosophy, begin to monitor how many small untruths you tell over the course of a week. Go on what I call a “truth fast” for the next seven days and vow to be completely honest in all your dealings with others – and with yourself. Every time you fail to do the right thing, you fuel the habit of doing the wrong thing. Every time you do not tell the truth, you feed the habit of being untruthful. When you promise someone you will do something, do it. Be a person of your word rather than being “all talk and no action.” As Mother Teresa said, “there should be less talk; a preaching point is not a meeting point. What do you do then? Take a broom and clean someone’s house. That says enough.

Tạm dịch:
Chúng ta đang sống trong một thế giới của những lời hứa hão. Chúng ta sống trong thời mà người ta coi nhẹ lời nói của mình. Ta bảo một cô bạn là sẽ gọi cô ấy tuần tới đi ăn trưa với nhau mà biết chắc chắn rằng sẽ không có thời gian làm vậy. Ta hứa với đồng nghiệp sẽ mang cuốn sách mới rất hay mà ta thích lắm cho bạn mượn nhưng trong lòng biết chắc chắn rằng chẳng mang cho mượn sách đâu. Và ta tự hứa năm nay ta sẽ chỉnh đốn lại mình, đơn giản hoá cuộc sống và có nhiều dịp vui vẻ hơn mà chẳng thực lòng có ý định sẽ thay đổi sâu sắc cuộc đời mình để đạt được những mục tiêu đó.
Cứ mãi nói những điều mà mình chẳng định giữ lời sẽ trở thành thói quen nếu làm thế đủ lâu. Vấn để thực chất chính ở chỗ khi không biết giữ lời, ta sẽ đánh mất uy tín. Khi mất uy tín, ta phá vỡ niềm tin. Mà khi phá vỡ niềm tin thì cuối cùng cũng sẽ dẫn đến chuỗi đổ vỡ của các mối quan hệ...

Để phát triển một triết lý sống chân thực, hãy bắt đầu theo dõi xem có bao nhiêu điều không chân thật mà bạn nói trong suốt một tuần. Hãy tiếp tục cái mà tôi gọi là "sự thật thật nhanh" trong bảy ngày tiếp theo và thề sẽ hoàn toàn trung thực trong mọi giao dịch của bạn với người khác - và với chính bản thân bạn. Mỗi khi bạn không làm điều đúng, bạn đã khuyến khích thói quen làm sai. Mỗi khi bạn không nói sự thật, bạn đã nuôi dưỡng thói quen là không trung thực. Khi bạn hứa với ai đó bạn sẽ làm gì đó, hãy làm điều đó. Hãy là người biết giữ lời của bạn thay vì "nói chuyện và không hành động." Như Mẹ Teresa đã nói, "Nên kiệm lời đi chút; thuyết giảng không phải là mục đích chính của mọi cuộc gặp. Sau đó bạn làm gì? Lấy cây chổi và lau nhà đi. Nói thế là đủ rồi!"
=======

Thứ Bảy, tháng 12 20, 2014

Giáng sinh lạnh!

Lại một giáng sinh sắp tới.
Trời Hà Nội năm nay ẩm ương. Trưa nắng gắt đôi tiếng lên như gắng gượng yếu ớt sưởi ấm quả địa cầu vốn đã lạnh lẽo.
Giáng sinh năm nào, tiếng nói, tiếng cười líu tíu. Miss you so much, boys! You are my reason to live on! (https://www.youtube.com/watch?v=0cAZlgE9r3E)


Giáng sinh năm nay lạnh lẽo đơn lẻ, chỉ tâm tình với quả bóng hơi có in dòng chữ "tự trọng" bị bơm căng, chỉ chực nổ tung.


À cũng còn cái bóng nữa!
Cả ngày ngoài ánh sáng, cái bóng đẹp hoàn hảo lắm. Nó luôn bám dính và song hành ngay sau bạn.
Nắng giữa trưa, cái bóng sẽ không còn che chắn, lót đường, bọc hậu cho ai được nữa. Có khi chỉ là 1 viền mờ bị dẫm đạp dưới bước chân đi, cũng chẳng đủ bao bọc chính bạn ấy.
Tối về, chỉ còn lại một thực tại rách nát, han rỉ, bóng đã đi đường bóng rồi.

Chờ một tia sáng ngày mới hay chờ gặp lại cái bóng của mình???

Thứ Tư, tháng 12 03, 2014

Meaningless time of life!

Cuộc sống càng ngày càng trở nên vô nghĩa!!!

Bạn có thể thành công tương đối ngoài đời. Bạn kiếm được tiền nuôi gia đình, tự lập cho cuộc sống của mình.
Nhưng rồi một ngày, bạn chợt nhận ra rằng những gì bạn vun vén, xây đắp không thuộc về bạn.
Rồi một ngày, bạn thấy hạnh phúc tuột khỏi tay mình.
Bạn nghĩ thật nhiều...
Bạn đổ lỗi cho khủng hoảng tuổi trung niên (mid-life crisis). Đổ lỗi cho cái tuổi có can "Đinh" cứng đầu, bướng bỉnh, nóng nảy.
Bạn lao vào công việc, xây dựng cơ sở, bệ phóng cho nhiều người và cũng là cho lũ tương lai của bạn.
Nhưng rồi, cái tương lai ấy không thuộc về bạn, nó có vẻ không cần đến bạn, không cần những nỗ lực của bạn.
Nó coi thường nỗ lực của bạn.
Nó coi thường bạn. Nó cho rằng bạn rất xấu. Xấu đến mức không còn khả năng làm hình mẫu cho nó.

Bạn đau khổ, giằng co và dằn vặt bởi nhiều luồng suy nghĩ. Bạn là người tốt? Bạn là người xấu? Tốt được đến đâu? Xấu đến mức nào?

Ngoài xã hội, bạn vẫn đang tiếp tục có những thành công mới, vẫn là chỗ dựa cho cả bộ máy kinh doanh của công ty bạn.
Về đến nhà, bạn chỉ còn là cái bóng. Bạn thấy không còn ai hiểu bạn. Bạn muốn lũ nhóc phát triển tốt đẹp nhất, chỉnh chu, tự lập. Chúng là tương lai của bạn nên chắc chắn phải tốt hơn những gì bạn đã làm được. Nhưng bạn thấy dần bị vuột mất khỏi tầm tay. Tâm tưởng bạn như "con thú" bị tổn thương.
Bạn tự mua vui bằng những mua sắm online bất tận. Bạn tự mua vui bằng những chuyến đi chơi, đi phượt hay công cán dài ngày. Bạn bắt đầu đắm chìm trong thế giới của riêng bạn, nơi bạn thấy tương lai của bạn không bị che phủ bởi sự u ám, rũ rượi.
Nhiều tháng qua, bạn sống như vậy, niềm vui chỉ có từ công việc, bạn bè. Nụ cười tắt từ lâu mỗi khi đặt chân về nhà. Bên trong bạn, niềm tin vào cái tốt đã đổ vỡ, suy sụp. Bạn chỉ còn cái vỏ rỗng bằng băng đá. Bạn xấu đến vậy sao???

Tinh thần bạn kiệt quệ!

Bạn cố gắng giữ đầu óc còn vận động bằng cách ngồi lỳ 12 tiếng đến 16 tiếng tại văn phòng lập trình iOS application. Một dạng dopping giúp quên đi những suy nghĩ tồi tệ. 
Bạn thành "chuyên gia" iOS bất đắc dĩ. Bạn tự an ủi mình vẫn còn học được để tạo dựng giá trị cuộc sống bằng 2 bàn tay và khối óc của mình. Giá trị của cuộc sống con người, không phải của chính bạn vì nó đã là con số 0 từ lâu rồi.
Công ty gọi đùa bạn là "siêu nhân", là IT superman. Về nhà, bạn còn không được là cái bóng của chính bạn.

Và bạn quyết định cần một khởi đầu mới, chỉ đi tới những nơi nhận thấy giá trị của bạn.




Thứ Tư, tháng 9 23, 2009

Hành trình của một viên bi...


Ku thứ 2 nhà tôi thường gọi là Ủn. Tên gọi thế nên đúng là vô tư và "phàm ăn" như vậy. Được cái mồm mép và ngoại giao thì không ai trong nhà bằng. Khéo léo đến nỗi người ngoài (người Nhật, dù không biết tiếng Việt) gặp Ủn 1 chập cũng thấy yêu thích ngay.

Thế mà thứ 5 tuần trước, ku cậu vô tình nuốt 1 viên bi sắt trong bộ đồ chơi Magnet của anh Chip. Viên bi sắt, dùng làm khớp nối các thanh nam châm, sau 4 - 5 ngày chu du trong bụng ku Ủn, đã chui ra, đen xi xì.
Phew!!! Công của mẹ Mai hàng ngày nhẫn nại kiểm tra s..t của Ủn.

Anh Chip thương em, cất Magnet và tình nguyện không chơi nữa. Tưởng như bộ đồ chơi không đầy đủ nhưng rồi lại hoàn chỉnh rồi.

Từ nay, anh Chip và Ủn đều không được chơi Magnet, bố mang lên công ty cất cho 2 ku đỡ nhớ nhung. Khi nào Ủn lớn thì mới mang về cho chơi được.

Bố mẹ sợ nhất là nhắc đến nhiều, Ủn lại nhớ rồi suốt ngày đi kể cho mọi người, đặc biệt là ông bà nội ngoại thì bố mẹ ăn đòn đủ.

Bố thì cũng đang lăn như bi, hết góc này đến góc khác...

Thứ Tư, tháng 6 24, 2009

Ông - Con - Cháu

Hôm nay Chip đọc làu làu cho bố nó nghe một bài vè từ rất xưa được ông dạy. Cũng cách đây 20 - 25 năm, bố nó cũng đọc làu làu như nó vậy.

Bài vè thằng nhác.

Lảng lặng mà nghe. Bài vè thằng nhác.

Trời đà phú thác. Tính khí anh ta.

Buổi còn mẹ cha. Theo đòi thi sự.

Cho đi học chữ? Nhiều chữ ai vay?

Cho đi học cày. Bảo nghề ở tớ.

Cho đi học thợ? Bảo nghề ấy buồn.

Cho đi học buôn? Bảo nghề ngồi chợ.

Việc làm tránh chớ. Chỉ biết ăn chơi.

Cha mẹ qua đời. Không ai cấp dưỡng.

Dáng đi thất thưởng. Như thể cò hương.

Bụng đói giơ xương. Miệng thời tu hú.

Chân tay cụ rụ. Như tướng cò ma.

Cô bác xót xa. Thương cho nắm gạo.

Bỏ mồm trệu trạo. Sợ nấu mất công

Chết rũ giữa đồng. Rồi đời thằng nhác.


Nghe mà hoài cổ, nhớ về một thời thơ ấu xưa. Ngẫm câu chữ cũng đúng. Thấy ông dạy hết con đến cháu được nhiều điều thấm thía thật.

Chẳng hiểu giờ bố Chíp đang đi ngồi chợ hay làm một công việc buồn chán đây nhỉ?

Bổ sung: Mẹ gửi cho bố video clip của Chip đọc bài Lazy lad này. Bố xin về post vào đây luôn. Khi nào rảnh thì bố dịch tiếng Anh cho Chip và Ủn học đọc nhé:




Chủ Nhật, tháng 5 10, 2009

Ngày của mẹ (Mother 's day)


"2 mẹ con chụp ở cảng Kobe-Nhật Bản"

Hôm nay, 10.05, chủ nhật thứ 2 của tháng 5, ở Nhật Bản có kỷ niệm một ngày dành cho các bà mẹ. Đến hơn 30 tuổi rồi mới thấy thấm và cảm nhận được cái công lao và sự nhẫn nại của mẹ. Đúng là con cái khi còn trẻ chỉ có thể nghĩ forward chứ ít khi nghĩ backward lại những gì bố mẹ đã giành cho mình.

Nhớ thủa bé, ngỗ nghịch, bố đi công tác, đòi bỏ nhà ra đi trong đêm với cái cặp sách và bức tranh chủ đề "cắm trại hè" chỉ vì giận dỗi gì đó với mẹ. Mẹ đã phải vất vả đuổi theo đi tìm, gọi um cả công an phường theo đến tận p.Cầu Dền thì "tóm lại" được đang đi phăm phăm về phía bờ hồ.

Biết bao nhiêu lần, sau khi mình bị bố mắng, đánh đòn, mẹ lại ôm vào lòng, khuyên bảo, che chở. Chỉ có mình láo, hay coi thường mẹ là người cổ điển, không thức thời. Nhưng hỡi ôi, tình cảm mà các bà mẹ dành cho con cái có bao giờ cổ điển, lỗi thời đâu.

2 mẹ con chụp trong thành cổ Himeji- Nhật Bản hè 2008


Ốm đau, mẹ thức cả đêm chăm sóc trong bệnh viện rồi cả về nhà vẫn thế. Trời mất điện, mẹ quạt tay cả đêm với chiếc quạt nan sờn để con ngủ ngon giấc.Giờ điều hòa chạy cả đêm mà vẫn trằn trọc mất ngủ.
Lớn thế này rồi, có gia đình con con với 2 nhóc rồi, đi công tác đâu mẹ cũng lo lo xem có ăn uống đầy đủ không? có thiếu thốn gì ăn uống không? Có chịu khó nấu nướng ăn uống cho nghiêm chỉnh không? Lọ mọ làm cả ruốc thịt cho mang đi vì "nó vẫn hay thích ăn, mà để lâu cũng được". Ruốc mẹ làm ngon lắm.

Mẹ rất hay viết thư cho vào phong bì nghiêm chỉnh rồi mỗi khi con đi làm về thì dúi cho vào tay bảo đọc đi, mẹ nghĩ gì thì viết hết ra rồi đấy. Chữ mẹ xấu, viết ngoáy, khó đọc lắm, nhưng tình cảm của mẹ đâu có cần phải đọc mới hiểu được, nó hằn lên trong từng nét bút vội vàng, từng vết gấp, và từ vết sờn của tở giấy xé từ cuốn sổ ghi chép hàng ngày của mẹ.

Bức thư mẹ giúi vào tay trước khi quay lại Nhật (14-04-2009)

Mẹ dặn đi dặn lại di chúc sống của mẹ là  
"các con sống vui vẻ tất vì con mình đẻ ra là chính, không sống vì cái gì khác cả..." . Còn mình thì chẳng hiểu đang sống vì cái gì? Có lẽ vì bản thân mình hơi nhiều. Vì khát vọng trải nghiệm, đam mê làm việc, làm giàu, đóng góp cho mình và cho xã hội chăng?

Thời mẹ, bao cấp khổ sở, ăn uống còn chẳng có đầy đủ nhưng thời gian và tình cảm dành để chăm sóc con cái thì lúc nào cũng thừa. Thời mình, mở cửa đầy đủ hơn, ăn uống chẳng còn là vấn đề thì thời gian chăm sóc con cái trở nên chỉ tính bằng phút, chẳng bao giờ đến được theo tiếng theo ngày cả.

Bao giờ mới được như cái ngày xưa... 

Nhớ hồi bé, cứ lôi thư tình mẹ gửi bố ra đọc trêu. Bức thư hơn 35 năm về trước mẹ viết cho bố hay có câu: "Hai anh em mình đồng lương có hạn mà thời gian thì cứ trôi nhanh như gió". Mình hay trêu nói rằng thư tình gì mà mẹ vật chất thế ;). Mẹ cứ thẹn mãi.

Những năm bố bệnh nặng, ốm đau không đi làm được, phải nằm viện suốt, mình mẹ cáng đáng cả gia đình để con vẫn được đi học và không thiếu bất cứ một cuốn sách giáo khoa hay sách tham khảo gì để học thật giỏi. Cùng lúc, công ty mẹ giảm biên chế, là nhân viên hành chính, mẹ phải nhận làm ngay cả những việc như dọn nhà vệ sinh, cho bao con người ăn trên ngồi chốc, cười nhạo. Mẹ cặm cụi bán thêm từng điếu thuốc lá, từng cái kẹo cao su, từng cuộn giấy vệ sinh để kiếm tiền nuôi gia đình qua lúc khó khăn. Sáng nào mẹ cũng phải dậy sớm tráng trứng từ 4h sáng để 5h có thể đi lên cơ quan, bán thêm bánh mỳ ăn sáng cho mọi người cũng chỉ vì cuộc sống không may khó khăn, "họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai". Vì thế mà khi lên đến đại học, con đã quyết tâm tự đi làm kiếm đủ tiền để sống được và đi học.

Rất nhiều người cùng làm vẫn khinh thường mẹ ngày đó. Con đã là niềm tự hào của mẹ khi quyết tâm học thật giỏi lúc đó và bây giờ con vẫn sẽ cố gắng tiếp tục để mẹ không phải phiền lòng (tiếc là chưa phải lúc nào cũng vậy).

 

2 mẹ con ở công viên gần Himejijo.

Nhân ngày của mẹ năm nay, con xin viết một chút về mẹ để lưu lại. Chúc mẹ mãi vui cười, tiếng cười sang sảng bên mâm cơm ấm cúng ngày xưa. Con hy vọng, con mong muốn làm được tất cả những gì có thể để quãng đường còn lại của mẹ sẽ không còn phải trĩu nặng gánh như xưa.

Thứ Tư, tháng 2 11, 2009

Thư gửi mừng sinh nhật Chip


Osaka, sáng sớm 11.02.2009

Gửi Chip yêu quý,

Hôm nay con tròn 4 tuổi. Tức cũng là lúc bước sang tuổi thứ 5 của người Việt nhỉ?
5 năm trước, blog này ra đời cũng một phần để kỷ niệm cho sự có mặt của con trong gia đình bé nhỏ này.
Mà sao Chip sợ bố thế nhỉ? Nhiều khi cứ dúm dó cả vào ấy làm bố mẹ vừa thấy tội mà cũng vừa thấy ghét cái dáng vẻ đó ghê cơ.

Chắc tại con sợ đau mà trông bố lại "to con" và "hầm hố" nhỉ.

Từ khi con sinh ra, bố toàn đi công tác vắng suốt thế này, hẳn là một thiệt thòi lớn nhỉ? Bố đang tìm cách làm thế nào để khắc phục và thay đổi việc đó được.

Hôm trước skype về, con nói "con chẳng thích nói sừ kai pi đâu, con thích nói chuyện trực tiếp cơ. Con muốn vừa đi ra vào, vừa nói được." Còn em Ủn thì cứ "mẹ ơi, bố đâu, bố đâu". Thấy hơi tủi tủi thế nào ấy.

Thôi, đến đoạn dặn dò như ông già nào.

Chip từ bé con đã tự lập, lớn lên cũng vẫn phát huy nghe con. Con từ bé đã biết chăm lo và luôn nghĩ cho người khác, lớn lên thì càng nên như vậy (thi thoảng thì dành riêng cho mình một chút thời gian, một chút hương vị cá nhân cũng được, còn đâu cứ để bố mẹ lo cho con từ giờ đến lúc lớn đó nhé). Có câu nói của Albert Enstein thế này con ạ, bố nhắc lại thôi: "Only a life lived for others is worth living". Đại ý là: "Chỉ có cuộc đời mà sống dành cho mọi người là đáng sống mà thôi". Vĩ nhân nói thì đương nhiên đậm tính triết lý và khó hiểu rồi. Ấy nhưng gần đây bố thấy tâm đắc câu này lắm. Chủ quan mà nói thì cũng rất hợp với tính con nữa đấy.

Từ lúc sinh ra, suốt 4 năm rồi con luôn mang lại những bất ngờ, những phát hiện thú vị cho cả bố mẹ và ông bà nội, ngoại. Và bố mong rằng sẽ luôn như vậy trong những năm tháng tiếp theo. Hãy mãi là như vậy con nhé. Chuyện hơi buồn cười vì nhiều khi có 2 ông bà già này từng quen gọi con là my precious, kiểu ảnh hưởng của phim/ truyện Lord of the Ring ấy mà (Gollum cứ lẩm bẩm thế mãi).

Nhưng mà thật tình của bố mẹ đấy con ạ.

À. Dạo này bố cảm thấy con xem TV, xem phim hoạt hình hơi nhiều. Chắc sẽ phải đề nghị con xem có chọn lọc và chọn giờ xem phù hợp nhỉ? Sẵn dịp quan trọng như sinh nhật con lần này bố đề đạt vậy luôn, con chú ý tới việc đó nhé.
Con tròn 4 tuổi rồi, có thể chơi đàn organ bố mẹ mua tặng từ Tết năm ngoái rồi đúng không nhỉ? Việc này thế nào thì con cũng nghĩ ngợi xem sao. Chứ ai lại ra ngoài hàng hay lên cụ ngoại thì đánh đàn hăng say, đến khi có thì lại để phủ bụi như vậy. Thế là không kiên định nhất quán đấy, con biết không? Con trai cần nhất quán và cương quyết con nhé.

Mà hôm trước mẹ kể Chip trêu cô giáo ở lớp trong tiết dự giờ. Bố biết rồi nhé. Cô hỏi cả lớp "hoa gì?" thì con hăng hái xung phong phát biểu, rồi điềm nhiên trả lời trêu cô giáo "Hoa Béo" làm cả lớp hùa theo nhộn nhạo theo 1 lúc mới tiếp tục được. Đầu têu thế.

Thôi thư dài rồi, tối có gì sẽ trao đổi thêm với Chip qua skype nhé. Chúc con sinh nhật vui vẻ, thêm 1 tuổi mới, thêm độc lập, sáng tạo và yêu thương em Ủn, mẹ và mọi người.

Thân thương

Bố béo.