Thứ Năm, tháng 3 23, 2017

Hiệu ứng cánh bướm, phiên bản mới - The all-new Butterfly Effects!



Trong một thế giới kết nối mạnh mẽ kỳ lạ ngày nay, việc quyết định cả một vận mệnh công ty hay thậm chí quốc gia có khi chỉ xuất phát từ những thứ li ti vốn hay bị coi là tiểu tiết ở ta.
Có một quan sát khá hay của một chuyên gia tài chính Mỹ James nói rằng dù facebook bị bác tổng Tập Cập Bình cấm tiệt ở Trung Quốc từ 2009 thì bạn Mark Zukerberg vẫn nên đăng status cám ơn đích danh bác ấy.

Để lý giải cho điều này, phải nhìn xem bác Tập đã làm gì ở TQ.

Hoá ra, chỉ vì bác Tập tiến hành "đả hổ diệt ruồi" ở TQ mà chỉ 2 năm qua có hơn 300,000 quan chức tham nhũng bị "trảm", dẫn đến thị trường tiêu thụ chính đồng hồ Thuỵ Sỹ là TQ & HK (mua làm quà tặng) bị suy giảm trầm trọng. Một nước nhỏ như Thuỵ Sỹ, sống nhờ xuất siêu mà đồng hồ đang chiếm tỷ trọng lớn nhất trong xuất khẩu (>11%) suy giảm trong suốt 18 tháng trở lại đây. Thế là ngân hàng quốc gia Thuỵ Sỹ SNB (Swiss National Bank) lo cuống quýt. Chưa kể, có một lượng lớn ngoại tệ (của các quan tham TQ) tẩu tán, gửi vào Thuỵ Sỹ qua nhiều con đường khác nhau cho chắc cú. Đồng franc nhờ lượng dự trữ ngoại tệ dư thừa mà tăng giá không ngừng và càng đắt đỏ. SNB nắm đống ngoại tệ, sản xuất xuất khẩu thì giảm sút, không cần vốn nữa, đành vác tiền đi mua cổ phiếu các công ty tên tuổi mà facebook là một điển hình trong số đó. Sự thật, SNB nắm số lượng cổ phần phổ thông giao dịch được của facebook nhiều gần gấp đôi chính bạn Mark luôn (0.28% vs 0.17%). Vô hình chung, cũng là một sự đảm bảo ngầm cho giá trị của facebook. Trong 2 năm này, cổ phiếu facebook tăng hơn 66%.

Thế chả hoá ra, "diệt ruồi" ở Trung Quốc làm tăng giá trị công ty facebook đó sao.

Thảo nào, bạn Mark học và nói chuyện bằng tiếng Mandarin khi gặp bác Tập. Hơn nữa, còn xin bác Tập đặt tên Tàu cho con gái sắp sinh ra khi ấy. Tuy nhiên, bác Tập đã từ chối khéo.

Thứ Sáu, tháng 2 10, 2017

Happy birthday, Chip!

For 11.02.2017
con yêu quý,
Một năm mới, tuổi mới của con lại đến rồi. Gà con sinh vào một ngày đặc biệt vì đảo lộn phộc với ngày cha sinh, thời khắc trung tuần tháng 2, thời khắc vừa bình yên vừa náo nức. Có người nói, thời khắc của tuần lễ tình yêu Valentine này sẽ chữa lành mọi vết thương. Nhưng ngay cả khi vết thương dẫu được chữa khỏi, những vết sẹo sẽ vẫn còn đó, nhắc nhở con người ta về nỗi đau. Hãy nhớ đến cha, Gà con yêu quý. Hãy nhớ đến tình yêu và những ký ức bé thơ vui buồn về cha.
Nước mắt chảy xuôi, con là món quà đâù tiên quý giá nhất đời này mà cha có được. Không còn nghi ngờ gì nữa. Con bé tí tẹo đã rất khéo tay, tỉ mẩn và kỹ càng, cặn kẽ, thậm chí cầu toàn. Nhiều người bảo cầu toàn quá thì khó sống nhưng cha không đồng ý. Cứ cầu toàn, ham hiểu biết và tìm tòi sự việc đến chân tơ kẽ tóc như bản tính trời ban cho con nhé. Tri thức được xây dựng từ những thứ nhỏ bé như vậy. Và rồi, cha tin tưởng, hạnh phúc cũng chỉ cần có xuất phát điểm từ những thứ nhỏ nhoi thế thôi. Cha đủ kiên nhẫn để chờ một ngày người bạn bé xíu năm nào quay lại, và chúng ta sẽ tiếp tục rong ruổi cùng nhau lang thang trên những con đường rộng mở, vốn dĩ ông trời đã dành cho riêng chúng ta, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Hãy mạnh mẽ, hãy luôn là Gà con đầy trí tuệ, tình cảm và tinh tế nhé.
Sinh nhật này cha tặng con bài hát ưa thích "Những điều nhỏ nhoi" của Vy Oanh nè.
Có lúc tôi gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ.
Có lúc tôi thầm mơ sẽ hái sao trên trời,
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình là những điều nhỏ nhoi thường ngày mà tôi tìm mãi nơi phù du.
Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng.
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người.
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài.
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời!

Thứ Ba, tháng 1 24, 2017

Phan Hầm Mỏ - End of the road

Tết về, phố đông chật người rồi chợt bỗng vắng lặng đường khuya. Một mình bước đi trên con phố nhỏ dưới cơn mưa bụi, lặng lẽ ra ga tàu. Vừa đi, vừa miên man suy ngẫm về câu chuyện "Sống là không chờ đợi". Liệu còn gì mà tôi chưa làm hết mình, còn gì tôi chưa sống hết mình mỗi ngày qua, có gì mà tôi "đánh mất" và "nhặt được" trên chặng đường mình đi hay không? Câu chuyện ấy viết rằng "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi..."

Cuộc đời con người, có nhiều quyết định đúng, có nhiều quyết định sai. Rồi có những cái lấp lửng giữa cả 2 nữa, mà không thể minh bạch được đúng hay sai. Ngoài ra, cũng còn theo chiều thời gian nữa. Tôi nhớ lại những cái vốn rất sai của mình bây giờ lại có điểm quá đúng.

Chợt thấy mình lẻ loi. Mưa dần rơi nặng hạt cũng chẳng buồn dương ô lên nữa. Con đường nhỏ len lỏi trong khu dân cư, không một bóng người, trời khuya không một ánh đèn cửa sổ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn đường lưa thưa và vừng sáng từ các máy bán nước uống tự động. Đôi giày sũng nước mưa từ chiều nặng bên tay xách, tôi bỏ nốt đôi dép mà mấy em đồng nghiệp đưa cho, chân không rảo bước. Nước dưới chân mát lạnh, không hề gây khó chịu mà chỉ giúp nhanh bước hơn ra sân ga.

Thông thường, ở một thành phố xa lạ, nếu cuối tuần trời mưa thì cũng có nghĩa là ông trời muốn giam bước chân người xa nhà, chỉ vào mạng, ngủ vùi đầu, xem TV hay viết blog thôi chẳng hạn... Sau rất nhiều lần thành công, lần này, ông ấy đã thất bại vì mình "sổng" từ tối thứ 6 đến Chủ Nhật mới về. Và vì thế, mưa cứ luấn quấn bước chân, dò hỏi xem "anh buồn à?", "anh muốn gì à?" 

Ừ. Thì tôi buồn, nỗi buồn của một kẻ hành khất cô đơn, kiêu ngạo cố tỏ vẻ không còn cần gì nữa, không muốn gì nữa.

Ừ. Thì tôi lại muốn rồi. Mâu thuẫn chưa? Tôi muốn có ai đó cùng đi trong mưa. Cùng sánh bước trong ướt lạnh, chân không giầy, dẫm nước, miễn là bàn tay còn ấm. Tự hỏi mình, khi như thế, có còn cần đi tiếp ra sân ga nữa không đây? Bất chợt nhận ra, trong muôn vàn hạt mưa bụi bay bay, táp vào mặt, có giọt âm ấm đọng lại.

Văng vẳng trong đầu, câu hát vu vơ, lúc mờ lúc rõ của một người bạn thân ôm đàn guitar, ngân nga đêm nào. Có những lúc, nỗi buồn khi cô đơn làm người ta vui.

Ta tưởng yêu thương là sẽ cùng nhau đi tận cuối con đường. Hóa ra không hẳn vậy, chỉ là tới cuối con đường ta mới kịp nhận ra điều đó thôi. Mà yêu thương cũng không dừng lại khi đến cuối đường đâu, như cuối con đường này sẽ là 1 con đường mới. Cuối năm này sẽ có một năm mới với bao dự định ấp ủ mới.

Gửi 3S Radio Tết con gà 2017 một bài hát rất xưa cũ nhé. End of the road của Boys2Men với lời nhắn, Chúc các bạn nghe đài một năm mới Tết đoàn viên và yêu thương, hãy để tim rộng mở và cảm nhận yêu thương trên từng giây phút và từng bước chân đi, đừng chờ đợi đến một nẻo cuối con đường đâu đó nữa ấy.