Chủ Nhật, tháng 3 24, 2019

Chiếc vé đi tuổi thơ... Hà Nội những năm 198x

 Tuổi thơ tôi là một nông trại động vật giữa thành phố lớn... 
+ Một chú ba ba cảnh cậu bắt được khi đi đánh vó hồ Giảng Võ mang cho, nuôi nước lập lờ với bụng khoang da cam đen trắng rất đẹp, sáng nào cũng mang phơi nắng...

 + Là một bể cá rộng 15 x cao 15 x dài 45cm với đủ cá mây triều, tử long, thiết giáp, etc. Nhiều buổi chiều lặn lội khe cống, đầm rau, đãi trùn chỉ, hay lúc nắng lên đi vợt hồng trần. Rồi thần tiên, tai tượng, ngạnh sông (cá mập nc ngọt...) khoe dáng trên lề cửa sổ. 

+ Là ống xi lanh truyền huyết thanh xong và cái bơm xe đạp kéo lên rồi thả trôi xuống từ từ làm sủi khí... 

+ Là mấy lọ chọi hồng chọi xanh om tối gầm tủ đứng. 

+ Là chú chó Mực đầu tay nuôi mất vì đau bụng, đi chôn tối muộn, khóc tu tu cả đêm. Là bạn chó Ky hiền lành to xác. Là 3 bạn chó dũng mãnh sau đó với 2 chú mèo chung sống hạnh phúc bên nhau. Chú Merki lài lửa mua ngày bạch hổ, 2 anh em ding-gô dì dưới quê mang lên cho cháu nuôi, chạy toong toong như ngựa. Mướp và Tam thể nhận từ ông bà Tâm cùng quê cha, hàng xóm về nuôi, ngày rét trèo lên  bụng ding-gô ngủ cho ấm, lớn lên chuyên đi hoang lâu lâu lại về cào cửa. Có lần bị đánh lê lết, chăm sóc mấy tháng với cái bụng bị người ác đá cho sưng to như quả ổi lê. 

+ Là chú gà trụi lông mỗi chiều học bài xong được dắt đi chơi từ tầng 3 xuống sân. + Là chú lợn ủn ỉn làm kinh tế gia đình, người cùng lợn tắm mát sau buổi chơi chạy đẩy vòng tướt tát mồ hôi... 

+ Là mấy chú kiến càng đầu đen bóng nhẫy mang đi đấu cắn gãy răng càng hay đứt bụng... 

+ Là những chú én chăm chăm đợi mình  đi đập nhặng và ruồi để theo ăn. 

+ Là mấy cặp châu chấu voi ăn lá tre, lá cỏ tranh rào rào bố bắt đem về từ trại an dưỡng Quảng Bá, Tây Hồ. 

+ Là chú vẹt rừng xanh mỏ đỏ to đoành tên  Pol tập toẹ nói ngọng ăn chuối rất tài, trèo song cửa thì rất giỏi. 

+ Là lồng vẹt nhí Hongkong, ăn kê tanh tách, mai mực treo nghiêng mài mỏ. + Là chú rùa đất lâu lâu bò từ gầm tủ ra ăn rau, ăn trực bữa ăn mâm đồng. 

Cả thế giới thu nhỏ vẻn vẹn trong cái ban công dài 4m  rộng 1.2m ở căn hộ chung cư tập thể 12m2 công ty phân cho bố ra Hà Nội. Với một đứa trẻ đó là tất cả bạn bè cùng nhà bên những hòm xiểng, vali, giá sách trong khi bố mẹ đi làm từ sớm đến khuya. 

Giờ mới thấy thật may mắn vì được bố mẹ cho phép sống ở một thế giới như vậy. Cám ơn bố mẹ nhiều lắm. Thấy trẻ con phố chợ ngày nay thiệt thòi nhiều là do bố mẹ ấy chứ. 

Tự thấy đôi khi lớn lên, ta khó để yêu thương mọi người đủ như khi bé ta vẫn hằng chăm chút những người bạn nhỏ bé quanh ta. Tất cả như một thước phim flashback sweet memories. Thank you #3SRadio & #3SRadioTeam. 

Thứ Ba, tháng 10 02, 2018

Phan Hầm Mỏ - Stumbling on Happiness!

Em có từng tình cờ “ngã” dúi dụi vào cái người ta vẫn thường gọi là hạnh phúc chưa? Hạnh phúc là sao em định nghĩa được không?

Khi lẻ loi, tôi càng đọc ngấu nghiến nhiều trang sách tâm lý học, tâm thần học và tâm tư học nữa:D 
Tôi biết rõ quá khứ, không như những dòng code tôi vẫn viết, nó không thể nào thay đổi được. Quá khứ mãi luôn ở lại với một phần cuộc sống mà tôi cùng em đã từng đi qua với bao cung bậc: Âm thầm - lắng đọng - vụn vỡ - đứt quãng rồi lại trào dâng - hoà quyện - gắn kết.

Thu Hà Nội lúc nào cũng dịu dàng với tôi dù có em hay không, em vẫn biết chứ? 
Rảo bước ra về, mải miết con đường khuya hoa sữa tháng chín thơm lừng từng góc phố vương tiếng chân buồn, em còn nhớ? Lướt vội mỗi sáng đến nơi làm, có những xe đẩy đầy cúc vàng, như gom góp nốt chút nắng sớm cuối thu, bung lụa chờ đông tới đấy à???
Hạnh phúc chạy đâu rồi? Em có thấy không?

Gió thu trên đường Hà Nội chật chội nên chẳng tránh được ai, se sẽ luồn vào làn áo khoác mỏng mặc vội vàng qua vai, không cài cúc. Gió mang hương thu, chẳng hỏi han gì, cứ ùa đến với người độc hành, để lại chút lạnh vương vấn nơi lồng ngực rồi ra đi. Lúc ấy, bản thân gió cũng không nhớ gì về nơi gió chạm đến cũng như gió có bao giờ vòng tay ôm trọn nỗi nhớ đâu em?

Ai cũng bảo rồi sẽ có lúc quá khứ được gói gọn lại thành một kỷ niệm, phẳng phiu, bình dị thì bị bỏ ra ngoài, còn đa phần gồm những vết cứa, một số vết cứa thì để lại sẹo, thoạt ngoài tưởng như đã lành lặn nhưng bên trong có nhẽ chẳng bao giờ nguyên sơ được nữa . Quá khứ gói ghém nỗi đau thì hiện tại hẳn là một thứ hạnh phúc, phải không em?
Rồi vết sẹo xưa cũ ấy, sẽ có đêm thức trắng (như đêm nay) đau thốn tim khi giao mùa, kiểu như khi ai đó vô tình chạm phải quá khứ ấy. Chẳng hiểu từ bao giờ, khi quá lẻ loi hay quá ồn ã, tôi cũng bất giác giật mình thấy mang mác về một nỗi đau. Khuya càng vắng lặng thì nỗi đau ấy mang kỷ niệm ùa về càng sâu sắc hơn bao giờ hết rồi chuyển hoá thành sự an ủi duy nhất tự thân. Có một thứ hạnh phúc khi mình tự an ủi mình được, phải không em?

Ai cũng bảo, yêu, đó là điều hạnh phúc nhất. Kể cả lúc chia xa khi không còn có thể về bên nhau, trong tim vẫn có một nỗi nhớ dịu vợi về một ai đó đã thoáng qua trong đời. Có nhẽ đã đến lúc tôi phải bắt đầu một con đường không có ai đó chung bước, để rồi vẫn thấy hạnh phúc về bên nỗi nhớ rời xa. 
Nhiêu đó đủ định nghĩa cái người ta vẫn thường gọi là hạnh phúc chưa em? Có một thứ hạnh phúc khi có thể buông tay. 
Buông bỏ là hạnh phúc, phải không em?

If there was any doubt
I thought we would work it out

But now you're suddenly like a stranger
And you're leaving our love behind
Of all the things I was ever planning for
This was the last thing on my mind. 
                       (STEPS - Last thing on my mind)



Thứ Tư, tháng 4 18, 2018

I WON'T GIVE UP

Có những ngày tháng tuổi trẻ trôi qua thật nhanh như tia chớp khiến con người ta quay cuồng cuốn theo những quyết định bất chợt đến và bất chợt đi trong đời mình.
Tuy nhiên, điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời là đến lúc có thể biết được rằng mình sống để làm gì? Nhưng vượt trên hết, cần một khí phách để có thể kiên trì và kiên định để đi tới cùng con đường mình đã lựa chọn. 
Rồi một ngày, bạn thấy nếu như hiểu được rằng mọi việc trong cuộc sống không thể mãi tính tính toán toán mà giải được, bởi vì làm gì có ai có thể biết hết trước được tường tận điều gì. Trải qua những ngày tháng quay cuồng trong công việc hiện tại, tôi chợt lắng lòng thấy có quá nhiều thứ phải lo lắng cho vẹn toàn trong một tương lai nhiều thách thức và bất định. Lòng người khó dò được thâm sâu, công việc thì không thể ngày một ngày hai mà cho xong được. Cho nên, tôi sẽ chỉ một mực kiên định hết mình hướng tới sự tử tế, tin rằng bền gan vững chí thì sẽ vượt qua mọi khó khăn trở ngại. Tôi sẽ không cố chấp vào những tính toán ấy để khi gặp hoàn cảnh không thuận lợi thì bị suy sụp mà dừng lại, mà ngã xuống. Thật may còn nhiều người bạn quanh tôi đồng lòng và luôn tiếp thêm sức mạnh, là động lực và cũng là nguồn cảm hứng để bước tiếp con đường chúng tôi đã quyết chọn và dấn thân vào. 

I won't give up on us, even if the skies get rough 
I'm giving you all my love, I'm still looking up 

Tôi sẽ không từ bỏ đâu, dù ngoài trời kia đầy giông tố 
Tôi sẽ vẫn yêu hết mình, vẫn luôn luôn vươn lên 

Nếu bạn đã lựa chọn được con đường đi đúng đắn cho bản thân mình, hay đang bước đi trên con đường ấy rồi thì hãy kiên trì - bền gan- vững chí, bạn nhất định sẽ đi được đến cuối cùng của con đường đó. Chỉ có kiên định theo đuổi mục đích sống của mình thì mới không vì một chút khó khăn, khổ nạn rồi dễ dàng dừng lại giữa đường để phải thấy hối tiếc trong tương lai! 

God knows I'm tough enough 
We've got a lot to learn 
God knows we're worth it (and we're worth it) 

Chúa chứng giám tôi sẽ bền bỉ thế nào 
Chúng ta luôn còn nhiều thứ để học hỏi.. 
Chúa chứng giám chúng ta xứng đáng với điều đó 

Qua 3S Radio tôi xin được gửi tặng các bạn tôi một bài hát xưa cũ yêu thích tôi vẫn thường hay nghe mỗi khi yếu lòng: "Tôi không bao giờ từ bỏ" "I won't give up" của Jason Mraz



I don't wanna be someone who walks away so easily 
I'm here to stay and make the difference that I can make 

Tôi không muốn thành kẻ dễ dàng bỏ cuộc 
Tôi còn ở đây để tạo nên khác biệt mà tôi có thể