Thứ Hai, tháng 3 09, 2009

[Archived] KAKA: Kim Anh - cựu comter tiếng Nhật G13


Kim Anh, tên chữ KAKA quê ở Hà Tây, bố mẹ bắt sang Hà Đông lấy chồng nhưng ko chịu, trốn nhà ra Hà Nội thuê 1 căn nhà cấp 4 toan tính chuyện bán-mua linh tinh để gây sức ép cho bố mẹ. Được 1 ngày, K.A thấy chẳng có hứng thú gì bèn tính chuyện xa xôi hơn, đi vùng Viễn Đông, nơi luôn luôn tự hào là chỗ mặt trời ngủ dậy. Ngặt một nỗi, tiếng Phù Tang thông thạo quá nói gì cũng hiểu nên không dám đi một mình, đành phải rủ thêm mấy thằng, mấy con ù ù cạc cạc cùng sang cho dễ sống. Bôn ba một thân một mình với cả chục đứa, trai có, gái có, KAKA được tôn vinh như là nữ hoàng của lũ con trai, và là công chúa Cóc của lũ con gái.

Thấm thoắt thoi đưa, nàng tốt nghiệp đại học tiếng Nhặt tại Hà Thành, một chốn phồn hoa đô thị, ăn chơi bậc nhất bấy giờ. Bố mẹ K.A lúc giờ muốn gặp mặt con cũng khó vì nàng đã ko còn là KAKA bé bỏng của họ nữa rồi. KAKA đã là người của công chúng, tiếng nổi như cồn, hay nói thẳng toẹt ra là sở hữu chung của mọi người.

Đang lúc sướng vui tột độ, ko có gì mà sống như vậy, thì có một công ty kia, cũng thuộc loại anh chị trong giới bán buôn, ngỏ lời mời KAKA về để mở đường sang xứ Phù Tang cho họ làm ăn buôn buôn bán bán. KAKA dáng hình cao lớn, xinh xắn tựa hoa, tiếng Phù Tang bẻ đôi chứ bẻ làm bốn cũng luận ra được, lúc này tựa hồ như cá gặp thớt, tha hồ mà thi thố tài năng. Bố mẹ KAKA cũng được phen rạng ngời, lũ con trai nối khỗ cũng vì thế mà rụng rời tính chuyện đó đây. Đang lúc chuyện như vậy thì đùng một cái ....

sinh nhật KAKA tròn nijiuyonsai , chẳng biết trưa nay có được ăn gì ko nhỉ... Mọi người đành chúc KAKA một cái xuân vàng như màu hồng sakura, tiếp tục vẫy vùng làm khổ nốt bọn con trai Hà Thành...

[Archived] HungV


Viết về một người bạn cùng lứa tuổi nhưng bạn ấy đến giờ vẫn chỉ sống mãi ở tuổi 28 trong suy nghĩ của chúng tôi. Tôi đã viết bài này đêm khuya tại căn phòng nhỏ 210 ở Leopalace , Kyoto trong khi nước mắt tuôn trào. Giờ đây post lại để lưu trữ và đọc vẫn thấy rưng rưng.

Hằng năm, FSOFT vẫn có giải cúp bóng đá HùngV chính là để tưởng nhớ đến bạn.

==========
22.Jun.2005

Hôm nay là một ngày làm việc căng thẳng. Cãi nhau chày cối với các đồng nghiệp Nissen về đủ thứ bà rằng...

Khổ nỗi ko vào mạng mấy vì chỉ có đêm ở nhà là có thể vào được thôi. Ở cơ quan thì ko được.

Trưa thì Nam-san báo tin HùngV mất rồi...

Về nhà trước khi ăn cơm, check mail thì thấy báo cùng ngày đó 3-4 người G1 bị tai nạn xe máy phải khâu và phải đi nằm viện theo dõi.

Lòng buồn rũ rượi...

10h Lấy xe đạp đi một vòng với Nam (chạy bộ) trên con đê dọc sông gì gì sau nhà thấy lòng thảnh thơi hơn chút...
Tối rồi vào đọc mấy bài của Nissen site thì thấy toàn chuyện tiền và chửi đổng xã hội. Đọc được tin về kịch kỉ niệm công ty thì lại định theo hướng bi kịch.

Lại buồn hơn...

Hùng ơi, tao không thể ngờ nổi nữa. Sao lại có thể như thế được nhỉ. Chết đuối thì tao ko sao mà tin được. Mấy năm rồi FSoft có câu lạc bộ nòng nọc, tao với mày đều tham gia và vẫn gọi nhau đi bơi rồi thi ngụp, thi lặn ở bể bơi Quan Hoa suốt còn gì. Có phải ko biết bơi đâu cho cam lòng.

Rồi những hôm đi uống trà Trung Quốc ở Nguyên Hồng thì mày cứ thao thao bất tuyệt về mấy vụ võ công hay Vĩnh Xuân quyền mày học từ hồi anh HưngPV còn ở FSoft. Mà hồi đó hình như ít việc thì nhiều tình hơn thì phải. Mỗi tuần mày, tao và anh HungPV và một hai người nữa lại đi uống trà Trung Quốc một lần, nếu ko nhầm là vào thứ 5 hay thứ 7. Để thưởng thức trà và cũng là để xông hơi cho mấy cái đôi mắt cận thị, mệt mỏi và đỏ quạch vì cái mặt vuông của chúng ta.

Cái gì cũng nhiệt tình năng nổ, cái gì mày cũng huých, cũng chạm vào từ thể thao, võ thuật đến ngâm vịnh thơ ca hay bàn bạc chính sự. Ngay mấy hôm trước khi tao đi công tác, cứ thấy mặt tao là mày lại rủ đi bơi. Tao cũng hứa là sẽ vào nòng nọc tiếp năm nay để rồi lại ko dùng hết vé tháng mà phải cho đứa khác sử dụng giống như mày.

Nhưng ... tao ko còn tin vào những gì trong mail của anh Đạt nữa. Tao thấy sợ lắm... tao ko muốn đi bơi đâu... Tao cancel đây. Khi nào ko còn đậm nét ký ức như thế này nữa thì tao mới tính.
Thật thà, chất phác, hiền lành, mày cứ vậy mà sống theo kiểu của mày, ấy vậy mà tao thấy ko ai trong FSoft bị mày làm mếch lòng. Lâu lâu vắng bóng mày vì mày cứ phải ở bên cái ngân hàng của khỉ cho cái dự án của mày suốt. Chuyện yêu đương của mày cũng bị bẵng đi một thời gian đấy nhỉ.

Tao với mày bảo chơi thân thì chẳng phải nhưng cùng lứa, cùng sàng chửi nhau và khen nhau đều đập bộp bộp, thẳng toẹt vào mặt nhau đươc cả. Mày khác tao và những đứa khác là mày quá ít bon chen cũng không ham hố danh lợi. Làm dev cũng OK, làm deployer cũng ổn mà làm team leader cũng nhất trí. Và ở vị trí nào mày cũng làm tốt cả. Cái tính cách trung trung, bình bình ấy bây giờ tao đang thèm muốn có được lắm đây.

Em LanTTH G1 cứ nói mày nhiệt tình nhất. Nhưng đúng ra là mày galang với con gái quá đáng. Tao cứ nghĩ đứa nào lấy được mày thì nó đúng là may mắn quá, chắc sẽ được chiều quá đáng...
Nhớ chuyện tổng kết FSoft trên Thác Đa năm nào? Cả công ty rượu cần, quây quần nhà sàn. Em Lan Anh (phiên dịch tiếng Nhật, bây giờ thôi FSoft lâu rồi), uống rượu như nước lã, khoe có môn võ Aikido hay gì gì đó, chàng trai FSoft nào lên thử cũng bị em ấy "quật ngã" bằng một cái bắt tay, mỗi mình mày là "thô như cái bô..." lôi võ Vĩnh Xuân mày luyện mấy năm ra, làm em ấy quật mãi, ngoắc chân mãi, xòe cả người mà ko vật mày ngã được. Tao cũng được ngã vì em một hai lần gì đó ở sân bóng HITC kiểu như vậy nên tao biết mà. Anh em hét ầm lên là mày phải ngã mà mày cứ trơ trơ...

Đúng là muôn người muôn vẻ, ko ai giống ai bao giờ. Nếu ít tiếp xúc thì đếch ai biết mày sở hữu một cái tính khác người kiểu như thế.

Trước khi đi công tác một hai tuần, tao có mail với anh HungPV, đang định rủ ba anh em đi uống trà đường Nguyên Hồng khi xưa nói chuyện. Chẳng gì cũng gần 5 năm rồi còn gì. Nhưng thế này thì ko có chén cho mày nữa rồi ...

Đêm nay tao lần mò check mail và vào Intranet xem có thông tin gì thêm về mày, thì ít quá, mọi người đã quá đau thương hay cũng ko nhớ/biết mày chăng vì mày cứ hun hút bên cái ngân hàng kia mà tính mày thì lại như thế... Tao chưa thể về để thắp cho mày nén hương được cho tới tận cuối tuần này nên tao thấy khổ tâm quá.

Thôi thì viết một cái gì đấy về mày để cho những ai mới hay cũ nhưng chưa biết thì biết thêm về mày, nhưng ai biết rồi thì ngẫm nghĩ xem thế nào. Tao ít khi khóc nhưng tao đang khóc hu hu đây này. 28 tuổi, đời còn ngắn ngủi quá, Hùng ơi!

Hùng ơi, chúc cho mày một cuộc sống mới bình yên. Tao biết với bản lĩnh của mày thì mày vẫn đang mỉm cười vui vẻ và tiếp tục cuộc hành trình của tạo hóa dành cho mỗi chúng ta thôi.

Cứ vui vẻ như xưa vậy nhé, Hùng ơi.

============

[Archived] Tặng 2 em tester cưng nhất nhóm tôi


Một bài viết nữa trên báo FSOFT Cucumber của 4 năm về trước.

============

FSOFT Cucumer, mục WE ABOUT US số 42, Apr-2005

Chuyện về hai tester “cưng” nhất nhóm tôi.

Đêm London, 28 tháng 2 năm 2004

Mục đích bài viết của tôi không phải để bớt đi chút tiền quỹ đoàn mà anh Đạt tuyên bố, mà tôi viết trong tâm trạng nhớ nhà, nhớ những tiếng cười rộn rã cùng tiếng tranh luận gay gắt hàng ngày của các đồng nghiệp. Hy vọng hai cô “em gái” nhỏ bé này không hắt hơi hay xổ mũi khi tôi đang viết những dòng này nếu không mọi người tưởng là Bird Flu. Hoặc có không đồng ý làm “em gái” thì cũng gắng liên lạc với tôi theo địa chỉ xxxyy@fsoft.com.vn để tôi đính chính trong một bài viết vào dịp khác (có thể là dịp này năm sau).

Tôi là con út trong gia đình nên không có em. Hồi trước, đôi khi tôi thấy “thèm” cảm giác được làm anh, được ra oai sai bảo em gái làm cái này, cái nọ rồi lúc hứng chí thì cho em đi ăn kem bằng tiền đi dạy thêm như mấy thằng bạn thân. Như vậy chẳng oai lắm sao. Đi làm một thời gian dài, loanh quanh đủ thứ việc, khi quay về với dự án CMS-phase 2, một may mắn là tôi được nhận em MinhNTHL vào nhóm làm tester. Minh thực sự khiến tôi quý mến trong cách làm việc chăm chỉ và hiệu quả. Đôi lần, phải bảo vệ em trước anh chàng Maarten hay phàn nàn về chất lượng công việc của em với dự án trước đó (Honda Motorcycle mà theo tôi em đã làm rất tốt), tôi đã có cảm giác như mình được lây cái oai làm anh của mấy đứa bạn xưa.

Mọi dự án cuối cùng cũng đi vào ổn định dần, tuy có khi sóng gió nhưng ở đâu có em tham gia là tôi vững tin lắm. Niềm tin của tôi dành cho em không còn đơn thuần là của một trưởng nhóm đối với một tester, không phải của một đồng nghiệp với một đồng nghiệp nữa. Thật khó diễn tả nhưng tôi tin em nhiều lắm. Hội developer đứa thì sợ, đứa thì quý em và cứ hay chế nhạo, rồi có khi gán ghép này nọ em cho tôi. Tôi lờ tít. Bọn này thì hiểu sao được chuyện tôi và em. Đôi lúc nhìn em, tôi cứ thấy loáng thoáng bóng cô thực tập viên nhỏ nhắn đi vào chỗ tôi lễ phép hỏi email của sư phụ Quỳnh “già”, khi đó đang ăn mỳ tôm (vì bị giới nghiêm) ở Bangalore, Ấn Độ. Cũng có khi nhìn em, tôi cứ nghĩ đến đồng cỏ xanh muớt mà hồi nhỏ tôi thường lê la mỗi dịp về quê. Không rõ từ khi nào tôi có cái ý nghĩ khập khễnh, đứt đoạn ấy. Có lẽ tôi và cả nhóm dự án hay trêu em về cái ăng­ten cho mobilephone làm bằng “đuôi trâu” nhiều quá ư?

Em gái ơi, em nhỏ nhắn nhưng quyết liệt đến mức khi em được chim vàng, anh tìm mãi cho em mới được một cái tên tiếng Anh phù hợp Terminatrix trong Cucumber (Terminator 3: Rise of the machine), còn gã đánh trống thì cứ gọi em là nữ ma đầu sát thủ thì phải. Cái tên cúng cơm của em cũng rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi nhiều chương trình đưa em test bằng cái tên đấy nhập vào đầy đủ cũng sẽ nhận một lỗi serious ngay. Nó cũng là chủ đề để bạn bè, đồng nghiệp thêu dệt nên bao câu chuyện tình lãng du của đấng sinh thành ra em (Nguyễn Thị Hồng Liên Minh).

Gần đây, ít có dịp trò chuyện với em hơn về công việc, tự tôi thấy mình có vẻ xa lạ và bossy hơn. Tuy nhiên, một ý tưởng, một lời hứa sẽ về nhà em ở quê cùng với cả nhóm dự án vẫn còn lưu giữ trong outlook note của tôi. Rồi cơ hội cũng có! Quả là cả nhóm dự án “mở rộng” gồm CMS, KBC và một số nhân vật tiếng tăm khác đã có 2 ngày picnic vui vẻ ở quê em với sự đón tiếp nồng hậu, đầm ấm của gia đình. Tôi chắc hẳn đến giờ vẫn còn đọng lại trong RAM của gần 20 con người hôm ấy bữa cơm tối đầm ấm cũng như vẻ đẹp của mặt hồ Đại Lải hôm trời nổi gió. Một em gái nhỏ nhắn nhưng cứng rắn, làm việc với tinh thần trách nhiệm và hiệu quả cao. Em là chỗ dựa cho các lập trình viên, là niềm tin cho các quản trị viên dự án, là niềm tự hào của biết bao sản phẩm phần mềm mà chúng tôi đang ngày đêm viết ra.

Anh biết giờ này em đang phải vật lộn với bao nhiêu đồng nghiệp để ổn định hoá phần mềm CMS khi nó càng ngày càng trở thành một hệ thống tài chính back-end và front-end quan trọng của một công ty toàn cầu. Một lần nữa anh tin tưởng vào em và các thành viên của CMS như CuongNI, ChienVQ, DongVV, TrinhNX và GiangTTT. Anh hiểu em chịu nhiều áp lực trong công việc. Em cũng thật vững vàng ngay cả khi em vẫn đang phải gượng mình cùng với gia đình ở bên cạnh đứa em trai đang phải nghỉ gián đoạn năm học đại học chống chọi lại căn bệnh tim quái ác. Anh hy vọng sẽ chia sẻ được với em và các thành viên CMS một phần nào đó dù chỉ để bớt đi một chút gánh nặng cho em. Vững vàng lên em nhé. Anh tin tưởng vào em. Để kết thúc, anh xin mạo muội ghép 2 bài thơ vào đây nhé:

(MinhNTHL)

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm

Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy

Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy

Em sẽ chờ như thể một tình yêu...

(NghiaTD)

Dẫu có say mà ngủ suốt triệu năm

Khi tỉnh dậy thấy mình bồng bột quá

Dẫu anh hẹn, em vẫn không nhận lời

Chỉ bởi vì anh đã trót ...dại...yêu ai

~ . ~ . ~ . ~ . ~


Còn đây là chuyện về người “em gái” thứ 2

Gọi là em gái nhưng cô em này còn là chị cả của 2 cô khác nữa cơ (nếu không nhầm). Chuyện là thế này...

Trong một nỗ lực kéo lại con thuyền sắp chìm đắm (dự án KBC-PC Conversion), tôi buộc phải “tung” rất nhiều chiến sĩ tinh nhuệ như TuanNV, HaTH cùng với đồng nghiệp cực kỳ “vững vàng và bảo thủ” KienNT. Những thời điểm đó, để một lúc có thể bug fix cho 22 chương trình nghiệp vụ ngân hàng nho nhỏ. Tôi cùng họ và bao nhiêu gương mặt mới trong nhóm đã phải miệt mài ngồi coding từ sáng sớm đến tối mịt. Sau giai đoạn thiết kế, TuanNV, HaTH cùng với KienNT tiếp tục làm việc với 8 chương trình mới, tôi chỉ quản lý tiến độ, làm code review và quality check. Còn lại, mình tôi sẽ chịu trách nhiệm bug fix cho 13 chương trình đã gửi. Tất nhiên, các chiến sĩ của tôi vẫn luôn sát cánh lúc đó, nếu không tôi chắc đã “hy sinh” rồi.

Trong một nỗ lực cuối cùng, tôi đến cầu cứu chị A Na và được một phương thuốc mới toanh là một cô gái, cũng nhỏ nhắn, trông rất mạnh mẽ với mái tóc ngắn kiểu hơi con trai. Em tên Nguyễn Thùy Dương nên tôi đoán em tuổi Mùi. Thực ra, thoạt đầu, em cũng như những người mới vào khác, cũng chưa phải có “tay nghề” gì cao đâu. Nhưng tôi quý em ở sự nhiệt tình, sự gan lì hiếm có, khả năng “chiến đấu cao” với các lập trình viên. Em đã vẽ ra trước mắt tôi thấy tiềm năng một cô MinhNTHL thứ hai. Ngay lập tức, tôi tức tốc giao cho Minh và HaTH “kèm cặp”, đồng thời thúc đẩy mạnh xếp Hùng bi việc chuyển nhận em về nhóm G1.

Ngoài công việc, em thực sự toả sáng với giải “ấu trùng” trong dịp tổng kết giữa năm của FSoft. Sau đó, không hiểu do tay trống LTV hay ai xui khiến mà em trở nên cũng rất gắn bó và thành một thành viên giấu mặt của LTV. Thành thật mà nói, kết quả trong công việc của em cũng chưa có gì đáng nổi bật nhưng lúc đó, tôi thấy trong em một tester có tiềm năng toả sáng. Thật không ngờ, chỉ trong thời gian ngắn, em đã có thể cùng với anh CayT và đặc biệt là KienNT đảm trách toàn bộ công việc test phần mềm qua các dự án KBC-Legal và hiện tại là KBC-Route Planner.

KienNT là một người đòi hỏi ở tester rất cao và tôi tin chắc rằng KienNT bây giờ đã có thể tin tưởng vào kết quả công việc em làm. Nhà em cách chỗ làm khá xa. Thế mà suốt một thời gian dài tôi thấy em đến làm việc từ rất sớm và trở về rất khuya. Thỉnh thoảng, đi về cùng em, trò chuyện với em về dự án, tôi nhận thấy em đã “trưởng thành” rất nhanh. Trong nhóm, chúng tôi hay trêu và gán ghép em với tay trống LTV. Em tháo vát, nhanh nhẹn và nhiệt thành nên trong hầu hết mọi công việc chung hay riêng, chúng tôi đều thấy có em. Hôm cả CMS và KBC đi dã ngoại về nhà Minh, em là người góp phần vào việc lo hậu cần, giúp chuyến đi thành công mỹ mãn. “Dư luận” đồn rằng vì có em đi hôm đấy, mới có kẻ được vinh dự nhận danh hiệu cao quý nhất của chuyến đi là “crazy sponsor”. Tôi lúc đó đã là kẻ có vợ, nên không dám tranh dành danh hiệu cao nhất như mọi lần mà chỉ tặng hắn và em một bài thơ như sau:

(NghiaTD)

Em đâu biết lòng anh khao khát

Một chút tình tưới tắm cành cây khô,

Em "nín thở", anh "bất ngờ" òa tới

300 ngàn cho một mảnh tình thơ.

Chú thích: 300.000 VND bằng tiền mặt, trao cho ban tổ chức chuyến đi ngay lập tức)

Tôi cũng xin phép được tự hào mà nói rằng bài “văn vần” trên của tôi cũng là cảm hứng cho một nhà thơ trường phái lãng mạn nối tiếp về câu chuyện tình viễn tưởng về em:

(TuanNV)

Đã qua rồi, hỡi mùa đông lạnh giá,

Đã qua rồi, hỡi những chiều buồn bã,

Đã qua rồi, hỡi cành khô trụi lá,

300 ngàn cho một mảnh tình thơ,

Em yêu ơi, còn đợi đến bao giờ,

Sao không cùng anh lên hồ Đại Lải,

Cùng lấp đầy khoảng không gian trống trải,

Cùng trao nhau những mật ngọt của ... "Nằm Yên"

Em yêu ơi, đời lại đẹp như tiên ...

(Chú thích để hiểu 2 chữ “nằm yên”, xin mời xem phần appendix cuối bài viết)

Tối hôm dã ngoài cuối tuần đó, tôi lần đầu tiên thấy em có vẻ không tự nhiên và hơi lúng túng. Nói thật, con gái thỉnh thoảng cũng phải “giả vờ” như thế đấy, em gái à :)

Em mạnh mẽ và đảm đang. Em gay gắt đến “cứng đầu” khi tranh luận về bugs với các lập trình viên. Em cũng đầy đam mê khi đứng giữa đám đông hát bài What’s up (4 Non-Blondie) trong liveshow ban nhạc LTV tròn 1 năm. Em đang dần là điểm tựa cho những dự án sắp tới mà chúng tôi có thể có với các khách hàng châu Âu, đặc biệt là với KBC, một ngân hàng lớn của Hà Lan. Em cũng đang cùng với Minh đảm trách một việc lớn hơn nhiều, đó là gây dựng một đội ngũ tester chất lượng cao cho các dự án G1 của chúng tôi, trước mắt là cho G1.D2.

Tóm lại, dân kỹ thuật thì viết dài hay ngắn gì cũng khô, nhiều ám khí của công việc. Thế nhưng, nhìn cảnh tuyết rơi qua các ánh đèn phố đêm, tôi chạnh lòng nhớ nhà, nhớ nhiều người và nhớ cả đến các em. Tôi biết trong năm nay, các em đều có nhiều dự định cá nhân. Dù là gì đi nữa anh cũng chân thành cầu chúc hai em thì cũng sớm đạt được.

Appendix:

(TuanNV)

Có hai người ngồi bên hồ Đại Lải,

Chợt nhìn nhau và muốn tới Đảo Chim,

Chiếc thuyền nhỏ dập dềnh theo sóng nước,

Chàng trai bực mình: "Em hãy Nằm Yên !" (không thì thuyền lật bây giờ)

Bài viết được hoàn thành với nguồn cảm hứng vô tận của tác giả về hai “em gái” mà hắn nhận xằng và với sự đóng góp của các vần thơ từ thi sĩ TuanNV cũng như mạng Trái Tim Việt Nam online http://www.ttvnol.com (theo như nguồn tin của em MinhNTHL về bài thơ đầu tiên). Ngoài ra, cũng xin chân thành cám ơn những nguời thật, việc thật đã được đề cập trong bài viết này. Nếu có gì không chính xác thì coi như đây là chuyện khoa học xã hội viễn tưởng. Chân thành cám ơn.

01. Nguyễn Thị Hồng Liên Minh (đã ký) Date: 01-Mar-2004

02. Nguyễn Thùy Dương (đã ký) Date: 01-Mar-2004

Ảnh 2 cô gái đây: