Chủ Nhật, tháng 5 04, 2008

Logic của tạo hóa...


Thực ra, các bạn có thể bắt gặp câu chuyện này trong rất nhiều điều nhỏ nhặt, vụn vặt hàng ngày mà chúng ta ít nhiều không để ý tới. Bản thân nội dung câu chuyện cũng đã được ghi lại rành rọt đâu đó trong chuỗi truyện nhật ký viết về cậu cả Chip của vợ tôi trong một entry khác. Đó là chuyện lúc Chip mới chỉ đầy 2 tuổi. Nhân dịp ăn tối với gia đình anh Thành Nam, sếp của tôi trước khi sang Nhật, và có nhắc đến chuyện này, tôi viết lại để ghi nhận cũng là gợi mở suy nghĩ của chính mình dưới một góc độ khác.

Dạo này tôi hay nói về ngôn ngữ do đang chuẩn bị học tiếng Nhật để làm việc tốt hơn, hòa nhập hơn vào xã hội mà tôi sẽ sống trong 1 - 2 năm tới. Ngẫm cho cùng, ngôn ngữ cũng chỉ là 1 dạng thức các cộng đồng người (hoặc quốc gia) dùng để đặt tên (labeling) cho sự vật hiện tượng. Một người "giỏi chữ" khi họ vận dụng khéo léo ngôn ngữ đặt tên được cho sự vật hiện tượng một cách chính xác. Một người "giỏi ngoại ngữ" khi họ có thể đặt tên chính xác theo nhiều ngôn ngữ của các cộng đồng người. Tuy nhiên, cũng cần thừa nhận rằng, bản thân hệ thống tên gọi ấy(mà mọi người hay đề cập đến như là ngôn ngữ) cũng tự phức tạp hóa lên, rồi dựng ra một hệ quy chiếu ngôn từ riêng (ảo hóa sự vật) và từ đó tách ly với cuộc sống thật mà nó vốn được dùng để miêu tả. Một câu hỏi đặt ra, liệu chúng ta có khi nào "quên" đi bản chất sự việc, hoặc thậm chí sai lệch bản chất sự việc, do tự phức tạp hóa việc "đặt tên" (tức là do được giáo dục ở nhà trường và xã hội trong suốt quá trình lớn lên trong xã hội con người).
Chuyện dông dài , loằng nhoằng trên đây cũng là để mào đầu cho phần kể chuyện về CHIP mà tôi ghi chép lại dưới đây. Phải chăng đó cũng là biểu hiện của sự phức tạp hóa trong ngôn từ cho một việc hết sức giản đơn nhỉ? ;)
Khoảng 2 tuổi, Chip nhà chúng tôi bắt đầu biêt nói và nói nhiều. Trẻ con thu nhận tên gọi của mỗi sự việc một cách đơn lẻ, vô thức, chưa hề giáo dục uốn nắn mà chủ yếu thông qua quá trình "tự nạp" của bé. Hôm đó, em Ủn đang được mẹ Mai ru ngủ trong phòng, Chip cứ đi ra, di vào giữa phòng khách và phòng ngủ, đóng, mở cửa ầm ầm ảnh hưởng đến em. Mẹ Mai nhắc Chip là "con ra hẳn hoặc vào hẳn, chứ đừng ra ra vào vào như thế, làm ầm, em Ủn không ngủ được...".
Chip ngẩn người một lúc rồi trả lời mẹ từ tốn "Con ra rồi con lại vào, ra rồi vào chứ con không có ra...ra, rồi vào ... vào đâu mẹ nhỉ?"
Trời, chúng tôi sững người trước câu trả lời của đứa bé 2 tuổi, nói còn chưa hết ngọng. Ngẫm lại cho cùng, Chip có lý của mình, Chip đâu cần hiểu từ láy, từ lặp hay những hệ thống ngữ pháp ngôn từ cao siêu. Nhưng Chip đã đặt tên cho hành động của Chip chính xác hơn nhiều so với bố mẹ. Chính xác về logic một cách tuyệt đối không cần giải thích nào khác, như thể đó là logic của thiên nhiên, của tạo hóa vậy...

Sau này, tôi thỉnh thoảng đem câu chuyện này chia sẻ với các đồng nghiệp quản lý của mình, về sự chặt chẽ của logic trong công việc mà đôi khi chỉ có thể là người ngoài, thậm chí, chỉ có thể như là "con trẻ" chưa được giáo dục gì (uneducated) về sự việc ấy mới có thể đặt tên và quan trọng hơn hiểu đúng sự việc để mà có những cư xử, đối ứng đúng mực. Đấy là cái lý mà tôi muốn các đồng nghiệp áp dụng linh hoạt với mỗi dự án phần mềm, với khách hàng và với các thành viên của các dự án mà chúng tôi tham gia.

Thứ Bảy, tháng 5 03, 2008

Tán phét Hoa Trà Quán...


Đây có lẽ là buổi trưa tôi "đàn đúm" với bạn bè cuối cùng trước khi nhận 1 lệnh sang Nhật khá lâu.
Vé đi đã ấn định ngày, còn vé về thì vẫn đang open. Hy vọng là có lúc quay về, nếu như công việc không bận rộn quá thì có thể tìm cớ "chuồn" về thăm vợ con được đấy nhỉ? Mình chủ động được hết. Ấy thế mà công việc start-up thực sự cho một văn phòng tại nước ngoài thì chẳng ai biết là phải làm những gì cho phù hợp cả nên cứ luấn quấn đôi chân.

Chúng tôi ngồi huyên thuyên đủ thứ, từ bệnh viện, khám bệnh, sinh con trai, con gái, rồi "du lịch khám bệnh" nữa chứ. Cuộc nói chuyện mang đậm tính quốc tế, tìm tòi và khám phá những điểm khác biệt giữa các xã hội khác nhau, các nước khác nhau và cả những cách hành xử khác nhau nữa. Và hình như cuối cùng là chuyện cái răng "khôn".

Thực tế, tôi thấy mình không hề là người đầu tiên làm việc này mà có hàng trăm, hàng vạn người, hàng vạn công ty đã từng làm. Ấy nhưng mình mong muốn được làm cái gì đó tốt cho thật đông những bạn trẻ, những đồng nghiệp, những nhà lập trình phần mềm chuyên nghiệp của nước Việt Nam còn nhiều nghèo khó này.

Có một câu hát khi nói về vẻ đẹp của các loài hoa trên thế giới (bài hát tên là Thế giới chỉ 1 loài hoa??? - 世界に一つだけの花) thế này: "Việc trở thành No 1 cũng có gì quan trọng đâu, bởi vì mỗi một cá nhân đã là khác nhau và ONLY ONE"). Tôi cũng không hề mong xây dựng văn phòng thành No.1 đâu, tôi chỉ cần xây dựng một cái gì đó rất khác và có ích cho công ty, cho những lập trình viên Việt Nam giống tôi.

Thứ Năm, tháng 5 01, 2008

Mỗi tháng tôi nhận được 1 năm lương của lập trình viên có vài năm kinh nghiệm...

Tôi đã gặp anh và trò chuyện suốt buổi sáng nay tại một quán cafe yên ả của khu Phú Mỹ Hưng. Anh là vị chủ tịch HDQT kiêm tổng giám đốc rất trẻ với nhiều hoài bão và tham vọng lớn. Anh đang muốn tôi về làm phó tổng giám đốc công ty miền Bắc của anh.

Câu chuyện khá lan man về thị trường, về công việc, về cách điều hành quản trị doanh nghiệp, về giá trị và về sự cần thiết của thay đổi và đặc biệt là việc nắm bắt được các cơ hội đó cho mỗi doanh nghiệp và bản thân mỗi cá nhân.Cuộc trò chuyện kéo dài từ cốc cafe sáng sớm đến gần trưa. Trong mớ thông tin lan man đó, anh cũng đã kịp đưa ra một offer hoàn chỉnh về công việc, những thách thức và cả benefit (thực ra là thu nhập) cho vị trí mà anh muốn tôi đảm nhiệm trong đội ngũ của anh. Mức thu nhập ấy tính nhẩm nhanh ra thì mỗi tháng tôi đã được nhận một năm lương của một lập trình viên 3 - 5 năm tuổi nghề, nghề nghiệp mà tôi vốn vẫn đang tự hào và đang cố gắng xây dựng cho nhiều người quanh tôi.
Tôi cũng chỉ kịp cám ơn anh vì sự trân trọng mà anh dành cho tôi và vẫn phải từ chối vì một lời hứa, một sự đam mê chinh phục những thách thức mới đặt ra từ lời hứa ấy.Với tôi, mức thu nhập ấy cũng là khá nhiều với những gì hiện tại mà tôi đang được nhận. Tuy nhiên, liệu thu nhập đã là điều tối thượng cho sự lựa chọn công việc và nghề nghiệp khi người ta bước vào tuổi 32 chưa? Tôi vẫn còn đam mê nhiều lắm cho những gì mình mới xới dựng ra.
Tôi đã quyết định tiếp tục rảo bước đi trên con đường của mình, dù anh, vị chủ tịch HDQT đầy tài năng và sức trẻ, đi xe buýt ngang qua vẫy tôi lên cùng. Xin hẹn anh chuyến xe sau nhé..., nếu còn có dịp anh đi ngang qua.