Thứ Hai, tháng 12 11, 2006

Vượt thời gian...

Bài viết trước đang băn khoăn một ngày chủ nhật ở nhà mình sẽ làm được gì, nhưng mà cuối cùng cũng trôi qua đi êm ả ( hơi chút buồn) vì mình nằm co ngủ gần như cả ngày và thức vào đêm khi tất cả đã đi ngủ.

Cái sự ngủ trái khoáy thế mà lại hay. Nó có vẻ giúp mình tự cô lập ngay được với thế giới bên ngoài, với cái buồn xám xịt bao trùm bầu không khí gia đình. Không hiểu Chip có biết bố nó buồn bã, mệt mỏi hay không nhỉ?

Công việc chung - riêng ngập đầu vào cuối năm mà lúc nào mình cũng như đang thấy một quả tạ (bằng cao su) treo ngay sau gáy, chỉ ngoái cổ lại là bị một đập vào mặt. Đi làm thì nói đấy, cười đấy, cố gắng làm thật hiệu qủa công việc ở các công ty mình tham gia đấy nhưng cứ bị u ám quay quắt bởi nỗi buồn, sự lạnh giá của gia đình.

Thương Chip, bố vẫn cố gắng quên đi và gạt mọi thứ để cuộc sống tiếp tục trôi. Nhưng nó không có khác gì trái bóng bay mà Chip cứ muốn bơm nước thêm vào. Nó vẫn to, vẫn lớn lên, chứa đựng một sự tích tụ để bục vỡ oà ra vào một ngày trong tương lai không xa. Khi đó, ko gì có thể cứu vãn được.

Ngày mai, bố đi công tác xa chíp 2 tuần , chắc chắn bố sẽ nhớ Chip nhiều lắm. Nhưng bố vốn quen kìm nén, quen tôi luyện hoặc nói cách khách quan hơn là sống quá lý trí rồi nên cũng tự lo cho mình được, không có gì phải lo đâu Chip nhé. Chuyện gia đình mình lúc này đâu có thể làm bố suy sụp dễ dàng được.

Chắc hẳn chưa có lần nào mà bố đi công tác lại buồn đến như vậy. Chuyện đời sao mà phức tạp thế. Trơ trơ gỗ đá rồi mà. Hy vọng lần này đi bố vẫn có được thành công như mọi lần khác. Thế nhưng chắc chắn chẳng thể nào kiếm tìm được những phút giây rảnh rỗi hiếm có đi kiếm tìm chút qùa cho mẹ con. Vì sao? Vì bố đang giận mẹ. Thế còn vì sao lại giận mẹ? Vì bố và mẹ không thống nhất được cách treatment đối với con, những lên/xuống thất thường của con đấy.
Bố cũng yêu con lắm! Bố vốn tự kiêu nên bố sẽ nói bố có thể làm tất cả những gì mẹ con đã và đang làm cho con. Ấy nhưng, bố nhường mẹ vì bố lười (số 1) mà đúng ra là vì bố nhận ra rằng con cần mẹ hơn và mẹ có thể làm tốt hơn cho con ở việc chăm sóc còn bố sẽ làm tốt nhất việc breadwinning của gia đình để con có một tương lai đảm bảo hơn.

Thế nhưng, mẹ đang sở hữu con đấy, mẹ sở hữu với tính cách vốn có, cưụ trào trong mẹ từ xa xưa và nay con mới trở thành một đối tượng trong bộ sưu tập mở rộng ấy. Nhận xét người khác thế là chẳng tốt nên thôi bố dừng ở đây, coi như là một cách tâm sự, giải tỏa thôi. Kể lể chốn public này cũng là bất đắc dĩ mà thôi. Cũng không chắc ai đọc đâu vì nó là tiếng Việt, lại còn bị firewall nữa mà ;)

Hôm nay bố đi học cả ngày. Giáo trình từ Crestcom.com để giải quyết các vấn đề lớn của managers, để leo lên top 3% những người kiếm nhiều tiền nhất bằng nghề quản lý của mình. Hoặc chí ít cũng là tìm cách trong một thời gian ngắn thôi bố có thể tự convert mình từ "best of the worst" (có hơi tự tin quá ko nhỉ) thành "worst of the best".
Thế nhưng từ những gì bố hiểu thì điều khó nhất là làm sao có thể quản lý ngay cuộc sống gia đình cá nhân của mình.
Ngắn gọn lại, bố đang trong trạng thái loose balances giữa công việc và cuộc sống, mà càng ngày càng không có lối thoát.
Nhớ một anh sếp Tây làm cùng hồi xưa Maarten Van Den Brock bị cho là workaholic (và khi đó bố kinh khiếp kiểu làm việc quên mình của anh ta thật). Anh ta đã phải mất gia đình và bố ko muốn đi vào bước chân ấy nhưng những gì đang ào ạt tới lúc này chính là những cơn sóng từ hút bước chân bố vào lôí mòn anh ta đi đấy.

Có lẽ, nếu chỉ thêm một chút phiêu diêu như mọi khi trong tính cách của bố vào lúc này, bố sẽ phá tan tất cả để mà thay đổi mà đặt mình đối mặt với thách thức cuộc đời, để mà có ngã rẽ. Vẫn hy vọng không phải như Alice phải hỏi chú mèo Cheshire về lối rẽ mà mình đi.

Thứ Bảy, tháng 12 09, 2006

Một cuối tuần nữa đến...

Buồn nhỉ. Từ sáng ra mình đã thấy buồn rồi. Chắc phải gắng mà sống vui vẻ thôi. Thân phận một kẻ đi rêu rao, khuyên bảo những người khác "quảng ghánh lo đi mà vui sống" nhưng bản thân mình thì chẳng hiểu đã làm được hay chưa???
Cả một tuần u ám và một cuối tuần đến với chút ít nắng vàng lúc sáng và cái lạnh giá căm căm của gió mùa Đông Bắc càng làm mình buồn.
Bây giờ thì mọi ngươì trong nhà đều đã ngủ, còn mỗi một mình ngồi bên cạnh chiếc máy tính thân yêu, nghe những bản ballad buồn buồn của Elton John thấy tâm trạng càng nặng nề. Không biết sẽ phải đón tiếp ngày mai, một chủ nhật thế nào nhỉ?
Chẳng biết lỗi lầm thế nào mà EJ lại viết bài hát này nhỉ. Nghe như muôn lời tự sự về cuộc sống, cuộc tình lầm lỡ gì đó. Mình cũng thế và đang băn khoăn tự hỏi không biết có quyết định nào đó đến giờ thành sai lầm lớn mà PHẢI SỬA CHỮA không nhỉ? Yeah, It's sad, so sad. It's a sad, sad situation... Còn quá nhiều việc để làm, còn một khoảng thời gian không dài để sống, vậy mà mình vẫn còn loanh quanh mấy cái chuyện vẩn vơ thế này nhỉ :(

Sorry seems to be the hardest word

What have I got to do to make you love me
What have I got to do to make you care
What do I do when lightning strikes me
And I wake to find that you're not there

What do I do to make you want me
What have I got to do to be heard
What do I say when it's all over
And sorry seems to be the hardest word

It's sad, so sad
It's a sad, sad situation
And it's getting more and more absurd
It's sad, so sad
Why can't we talk it over
Oh it seems to me
That sorry seems to be the hardest word

What do I do to make you love me
What have I got to do to be heard
What do I do when lightning strikes me
What have I got to do
What have I got to do
When sorry seems to be the hardest word

Còn bài tiếp theo tôi nghe đi nghe lại chính là 2 version của bài ca khá nổi tiếng của EJ. Bài "Candle in the wind"
Hình ảnh thật ý nghĩa với một cuộc sống là một ngọn nến trước gió. Và tôi thấy cảnh "nến" muốn sống thì phải cháy, phải tự đốt mình.
Trong phần lời giành cho Marilyn Monroe thì câu hát lột tả một cái đau mà có lẽ chỉ những huyền thoại mới có và cảm nhận được "... and the pain was the price you paid..."
Lời hát nguyên gốc dành cho Marilyn Monroe là thế này.

Goodbye Norma Jean
Though I never knew you at all
You had the grace to hold yourself
While those around you crawled
They crawled out of the woodwork
And they whispered into your brain
They set you on the treadmill
And they made you change your name

And it seems to me you lived your life
Like a candle in the wind
Never knowing who to cling to
When the rain set in
And I would have liked to have known you
But I was just a kid
Your candle burned out long before
Your legend ever did

Loneliness was tough
The toughest role you ever played
Hollywood created a superstar
And pain was the price you paid
Even when you died
Oh the press still hounded you
All the papers had to say
Was that Marilyn was found in the nude

Goodbye Norma Jean
From the young man in the 22nd row
Who sees you as something as more than sexual
More than just our Marilyn Monroe

Và bài ca dành cho Công nương nước Anh Diana cũng tiềm chứa những nỗi đau, nỗi lòng trắc ẩn đầy thương cảm của một nghệ sỹ lớn với một người bạn rất đỗi thân thiết. Nghe bài hát này mà tôi cũng cảm tưởng có cái gì đó vốn là rất quý giá với tôi bị sụp đổ bên trong con người tôi. Không biết mình đã trở thành đa nhân cách chưa chứ ngay lúc này tôi thấy sợ cái tôi lạnh giá, cái tôi sắt đá và cái tôi mà tôi mang ra rèn rũa hàng ngày đây.

Goodbye England's rose
May you ever grow in our hearts
You were the grace that placed itself
Where lives were torn apart
You called out to our country
And you whispered to those in pain
Now you belong to heaven
And the stars spell out your name

And it seems to me you lived your life
Like a candle in the wind
Never fading with the sunset
When the rain set in
And your footsteps will always fall you
Along England's greenest hills
Your candle's burned out long before
Your legend never will

Loveliness we've lost
These empty days without your smile
This torch we'll always carry
For our nation's golden child
And even though we try
The truth brings us to tears
All our words cannot express
The joy you brought us through the years

And it seems to me you lived your life
Like a candle in the wind
Never fading with the sunset
When the rain set in
And your footsteps will always fall you
Along England's greenest hills
Your candle's burned out long before
Your legend never will

Goodbye England's rose
May you ever grow in our hearts
You were the grace that placed itself
Where lives were torn apart

Goodbye England's rose
From a country lost without your soul
Who'll miss the wings of your compassion
More than you'll ever know

And it seems to me you lived your life
Like a candle in the wind
Never fading with the sunset
When the rain set in
And you footsteps will always fall you
Along England's greenest hills
Your candle's burned out long before
Your legend never will

Thứ Tư, tháng 12 06, 2006

Người của công việc? người của gia đình?

Bố hôm nay phải đi tiếp khách về muộn. Về đến nhà thì con đã lên giường, tuy chưa ngủ nhưng đã đang bú nốt bình sữa cho ấm bụng để "đi kiếm tìm" những giấc mơ đẹp rồi. Thế nhưng cũng phải hơn 11h đêm ấy nhỉ?

Hôm nay, con đi vào giấc ngủ cũng êm ái hơn, ngọt ngào và nhẹ nhàng hơn. Bố cũng thấy mừng vì đang chuẩn bị tư thế đón nhận một vài "cây kim" xuyên óc nữa thì lại không bị.
Bố thấy tiếc vì hôm nay không có đến được dù chỉ là 5 - 10 phút vui đùa với con. Tối mai cũng lại như vậy tiếp, không biết có kết thúc được tiệc mà về sớm được không vì ngày mai bố đứng ra chiêu đãi khách mà?

Tuần sau thì bố lại đi công tác nước ngoài, đến tận gần cuối tháng mới về cơ? Chắc chắn là bố sẽ nhớ 2 mẹ con rồi tuy rằng bố chưa thực sự thấy mình là người hạnh phúc.

Không hiểu có phải vì nghèo khổ mà mình phải hy sinh hạnh phúc gia đình cho công việc hay vì ham mê công việc mà phải hy sinh thời gian cho gia đình. Gia đình rất quan trọng là hiển nhiên rồi, mà công việc cũng quan trọng. Dochiragaiidesune.

Bố thích thử thách và sự thay đổi. Bố thích sự năng động, bố thích khám phá mới. Gia đình hay công việc mang lại cho bố sự thích thú như vậy đây? Suy nghĩ như thế không biết có quá ích kỷ không Chip nhỉ?

Lý thuyết thì ai cũng muốn dung hoà cuộc sống gia đình và cuộc sống cơ quan (tạm coi là cuộc sống xã hội). Thế nhưng làm được việc đó quả là khó khăn nhỉ?

Thôi hôm nay bố viết tâm sự với con trai cả vậy thôi. Bố sẽ làm thêm nốt ít đề thi IT cho xong, kẻo muộn việc của xã hội. (Đấy, đừng cho là bố Chip yêu "xã hội" hơn gia đình nhé con trai)>
HẾT.