Thứ Hai, tháng 12 04, 2006

Một ngày buồn nhưng bình yên

Một ngày bình yên nữa đã trôi qua như bao ngày khác. Nó khác hôm qua bởi hôm nay tôi thấy thanh thản hơn mặc dù công việc cũng vẫn cứ bắt tôi ngụp lặn.

Chip hôm nay ngoan ghê, ngồi chơi với bố suốt. Chỉ có lúc chạy ra nhà ngoài chơi và xem TV ở đó không chịu tắt TV và DVD chương trình "ô tô buýt" của Chip, ông bà bảo bố vào tắt đi. Thế là Chip vào theo, khóc oà lên, dỗ cũng không nghe nữa.
Cuối cùng, bố lại phải bật lên cho Chip nhưng đồng thời lại hướng dẫn được một điều mới cho cu cậu. Bố dạy và kiểm tra là " Nếu không xem nữa thì làm gì?" Chip bảo "Tắt TV". Bố lại dạy và kiểm tra "Nếu muốn xem thì làm gì?" Chip bảo "Bật". Chỉ 2- 3 lần là Chip đã học được ngay. Thích phết.

À mà hôm nay nhận được một bài thơ rất hay kể về sự hi sinh của cha cho con lên học đại học, mong con ra trường có việc làm, có ích cho xã hội.

Tôi thích nhất hình ảnh chân chất mà rất "trực diện". Hình ảnh này nó quanh quẩn trong đầu tôi như một đoạn của phim trên kênh hoạt hình Cartoon Network mà tôi ưa thích.
Hình ảnh bồ chữ đầy dần lên với những
con chữ trong khi bên cạnh là bồ thóc chắt chiu mồ hôi, công sức của cha mẹ cứ vơi dần theo đó.

Đưa con đi học

(Tác giả: Hoài Phương)


Bố đưa con ra Hà Nội học
Gánh cả cánh đồng chiêm trũng đi theo
Con cá, con cua quả dưa quả bí
Cũng vào quang ra chợ sớm chiều

Thôi chẳng quét vôi mặc tường cũ mốc meo
Ọp ẹp chõng tre nằm qua đêm lạnh
Ăn uống nhì nhằng chi tiêu tằn tiện
Bồ chữ đầy thì bồ thóc đã vơi

Xa mẹ xa cha nơi đất khách quê người
Dậy sớm thức khuya học thầy học bạn
Tiền của nhà nghèo nhưng nghị lực thì vô hạn
Chắc là con cố gắng vươn lên

Học để làm người đâu phải để làm quan
Mai khôn lớn mới làm việc được
Đem tài đức ra giúp dân giúp nước
Đừng chay theo hư danh mũ áo ông Nghè

Con sinh ra lớn lên trên mảnh đất làng quê
Dù cuộc sống đổi thay con đừng quên mất gốc
Đất nước trường tồn là giữ được hồn dân tộc
Chẳng đánh mất mình khi ta giữ được bản sắc quê hương./.


Một hình ảnh nữa cũng rất chi là ấn tượng mà rất logic đó là 1 người con lên Hà Nội học đại học có thể mang cả cánh đồng chiêm trũng đi theo. Về mặt tâm sự nặng tình quê hương cũng có và về "quy ra tiền", "quy ra thóc" thì cũng tốn đến thế thật ấy chứ...

Quay về với thực tại, tôi đang ngồi trong bóng tối blogging thì Chip và mẹ vẫn đang vật lộn với chuyện đi ngủ. Quả là người trong cuộc (Chip và mẹ Chip) chắc có phần bực bội thì đương nhiên rồi nhưng bố Chip ngồi cạnh mà hôm nào cũng phải chịu đựng cảnh "chửi bới" của mẹ vơí Chip thì cảm thấy mệt mỏi và bất lực vô cùng. Ức lắm, nhiều lúc muốn đạp tung cái gì đó nhưng vẫn phải cam chịu. Thế mới biết, chuyện chẳng liên quan gì, vốn bản thân cũng xuề xoà và coi là chuyện quá nhỏ nhặt nhưng cứ ngày này qua ngày khác, nó phất vào lỗ tai rồi chuyển tải lên óc làm cho cái đầu vốn thiếu sự kiềm chế cơ bản (hay còn gọi nóng tính)
sau cả ngày hoạt động trên cơ quan về mà cứ quay cuồng với mấy câu đại loại như trong 1 post trước đây đã nhắc tới (Lần này thì là " phát rồ lên vì mày", "rồ lên mất", " buồn bỏ cha lên được"[chắc bị Chip sờ t...] hay "ối sời ơi nghiến, ... đập cha bây giờ" rồi 1, 2 cái bụp bụp nhẹ nhàng hơn mọi lần chút). Thế mới biết cái cao đẹp, thanh cao như "tình yêu" rồi "tình yêu con, tình mẫu tử" không chỉ luôn biểu hiện bằng những gì đẹp đẽ mà còn bằng cả những gì mà hiện giờ tôi đang cho là khủng khiếp, là đau đớn nhất cho tôi. Còn với trái tim non nớt của Chip thì đâu có biết ảnh hưởng thế nào đâu.

Tôi buồn và chẳng hiểu sao bị hình thành cái nỗi sợ một khoảng thời gian trong ngày. Vâng, tôi sợ cái thời điểm này, thời điểm Chip được mẹ ép đi ngủ. Nó như là một khoảng thời gian mà tôi phải chịu sám hối, phải trả giá cho những gì sai trái trong ngày nếu có hoặc là những gì sai trái của 30 năm cuộc đời đến giờ. Nó đến với cuộc sống bình dị vui vẻ lúc nào mà không hay, âm thầm hành hạ, chọc ngoáy cái đầu mệt mỏi của tôi mỗi ngày. Lại trốn chạy bằng đôi tai nghe và ipod hoặc itunes liệu có phải là giải pháp không?

Giận dỗi rồi không pha sữa "mời" vợ uống mỗi đêm cũng có phải là giải pháp nữa hay ko?

Thực ra đâu có phải là giải pháp mà chỉ là cách tôi trốn bản thân tôi, nép mình vào bóng tối và dựng lên hàng rào dây thép gai hòng ngăn cản những âm thanh, những suy nghĩ quẩn quơ vậy đó.
Blog này cũng là một nơi chốn chạy của cuộc đời tôi mỗi tối hoặc chí ít là mỗi khi tôi cần.

Is this a virtual shoulder for me to cry on???

Chủ Nhật, tháng 12 03, 2006

Busy, busy week kept passing by

Another busy week passed, we did not have time to think of what should we enjoy in life or even what should we do in the next couple of days. Sometimes, I sat and meditate about a hanging question " Is a busy life good or bad?". Till now, I don't know how to write the answer but I know my life will become the answer for this question for my own.

This week, I received an extra work for a Japanese research institute to verify an IT examination papers set. It seems a lot of work to be processed but I am barely sitting here doing nothing special than other Internet surfers.

I am not happy now. My spirit is low, living a fuzzy life in a state of buzzy mind makes me tired. I cannot help keeping wondering more about our marriage, about my relationships with everybody I have ever met or known, about life and dead, about the "soul's chicken soup" (borrow this expression from Mc' Canfield)

Entering the thirties of life on earth, it's easy to be either satisfied with what we have or to be envious of what we don't have. I did the shortcut, I also did a long-run but everything seems pointless now, facing my face in the mirror.

I love Steve Job's saying (Apple CEO)" "Stay hungry, stay foolish". I try and try but sunddenly an winter leaf on my shoulder reminds me of what is precious in a life time to keep.

Sometimes, I just feel like an idiot, spending too much time for working for nothing other than money and suddently you realize that I don't know how to spend,even just that tiny amount of money.

Life goes on and I want my share not for me but for my future, yeah that's it. The shape of my future is not yet known to me but I know there is something that I can do for it. From giving Chip a better and more comfortable life and better education, etc. However, at this age, he does not seems to care about that other than the love from his mother, his father and his grandparents. From that logical trail, I by chance realize that "only time can measure how great/good love is". Thus, you wanna have a better future, you need spend more time for it.

Final notice: Above writing contains madness of a buzzy mind that you should be careful when reading!.

Thứ Hai, tháng 11 27, 2006

Wondering why wandering?

Hi my blog,
Con người ta thật nhiều chuyện. Suốt tuần đi làm cắm mặt cắm mũi vào mong đến cuối tuần để có giây phút ở với gia đình hoặc chí ít là ít thời gian nghỉ ngơi, và ... ngủ mấy cái cho đã.
Thế nhưng đến cuối tuần thì lại chẳng thể ngủ được và lang thang đây đó trên đây. Lần này thì tôi là như vậy. Người ta có thể gọi bằng từ hoa mỹ hơn là " Đêm trắng". Mà cái "đêm trắng" lần này của tôi có nhiều lý do lắm. Này nhé:

+ Có thể ngủ ngày nhiều rồi bây giờ bù lại.
+ Có thể do tách cafe đá thơm lừng sau bữa tối muộn.
+ Và có thể.... do Chip đang " tịt mũi" ngủ 1 giấc rồi thức dậy giữa đêm, "trớ" ra và bản thân Chip và cả nhà tôi đều không thể đi ngủ lại.

Vậy tôi làm gì cái thời gian không ngủ được đấy?

Định giúp vợ, nhưng thấy hằm hè, hỏi không nói thì thôi vì chuyện này cũng là "thường ngày ở huyện rồi".

Lên giường nằm mãi rồi nhưng cũng vẫn không ngủ được vì Chip không ngủ, cứ o, a, b và c.

Thế tại sao lên mạng "tâm sự" và tai thì bịt earphones nghe itunes vậy???

Đó là tôi không thể chịu nổi những cái "bụp", "bụp" thật lực vào "bỉm" của Chip từ mẹ Chip. Đánh rất mạnh, tuy Chip không đau nhưng có cái gì đó tôi cứ thấy không ổn rồi.
Và những câu đối thoại kiểu như: "Có ngủ ko? Mày muốn mẹ mày chết hả? Hay là để có ủn rồi mẹ chết và về ở với bà Ngoại???" Đáp lạị, chỉ có những tiếng "yêu mẹ, yêu ủn" và đôi mắt trẻ thơ sáng , trong veo trong ánh đèn ngủ đêm heo hắt góc tủ sách.
Ấy quên, còn cả ngoại ngữ như " Fucking, fuck you" chen lẫn (mà nếu có động đến thì cũng chỉ do bố đôi khi bực dọc công chuyện và nói vậy nên mẹ học tập thôi :( )

Cứ thế, cứ thế, câu "chửi", câu "mắng" có thể là yêu thương, có thể là vô hại với trung khu ngôn ngữ trẻ thơ 1.5 tuổi, nó cứ như những mũi kim xuyên qua tai "lộng đến óc và trung khu thần kinh" làm tôi chẳng thể nào mà ép mình vào một giấc nồng để có sức ngày mai sung sức và sảng khoái làm việc nữa.

Kể cũng lạ, cái anh bạn blog này, lúc tôi start thì toàn chuyện vui nhưng càng ngày nói càng chuyển sang chuyện "tâm sự" cá nhân và chứa đựng u uất, buồn chán của cuộc đời. Chẳng hiểu thế nào nữa cả, cứ như là tỉnh trong cơn điên hay là điên trong lúc tỉnh táo ấy.
Thôi thì may cũng còn ít chữ để giãi bày cho khuây khỏa rồi còn "quẳng được gánh lo mà vui sống chứ".

Tôi tìm thử trên mạng xem cái kho tri thức này nói gì về "trớ đêm ở trẻ con" thì có thể tổng hợp ra mấy vấn đề sau (không phải là tất cả nhé):

1. SInh lý trẻ từ 1 đến 3 năm tuổi thì sẽ thường có 2 giấc ngủ đêm. Trẻ có thể thức giấc và lúc đó cần hơi ấm và sự vỗ về của người lớn.

2. Trẻ tịt mũi, ho do thời tiết cũng dễ trớ thức ăn nếu ăn no quá hay trong thức ăn khó tiêu

3. Ăn ngọt và nhiều chất vào buổi tối, uống sữa và có nhiều không khí lọt vào theo trong quá trình mút bình.

4. Ngủ ngày quá nhiều.

5. Có tác động vật lý làm thức giấc, tiếng động, không khí, gió lạnh/nóng, etc.

Và tôi nghĩ đến một số action sau:

+ Số 1: thì sẽ chung sống cùng, ai mà chẳng thế.

+ Số 2: hôm nay Chip ăn hơi nhiều socola vì sang Ngoại. Tuy nhiên chắc do đang tịt mũi rồi. Cố chữa cho hết tịt mũi cái đã.

+ Số 3: Chíp có thói quen mẹ hay cho nằm tự ôm bình rồi tự uống sữa. Sẽ tác động được nhưng mà tôi bótay.com để có thể đối thoại với mẹ Chip về việc này. Buồn thay.

+ Số 4: Có vể không đúng với Chip

+ Số 5: Tôi vẫn thức làm máy tính khi Chip và mẹ Chip ngủ, tiếng động thì ko phải nhưng thời tiết hôm nay khó chịu thật. Quạt gió hơi lạnh (Sao tôi cứ thấy Chip sẽ bị lạnh tay, ko biết có ảnh hưởng gì ko nhưng người Chip lại toát mồ hôi). Ngoài ra, tôi lúc đó và ngay cả bây giờ vẫn cữ bị ám ảnh không hiểu sóng wifi + 3 cái điện thoại di động GSM trong gian phòng ngủ đầy đồ chưa đầy 15m2 có ảnh hưởng thế nào tới cu cậu ko?

Đấy. cái đầu tôi cũng bớt ong ong khi viết đến đây. Tác động giải toả tâm lý của blog tốt thật.